Chương 134: Ngoại truyện 4: Niềm vui bất ngờ

Đầu tháng tư, nhận thấy dạo này Cố Diểu có vẻ chán ăn, dì Lưu vốn là người từng trải nên vừa múc cháo, vừa ướm lời hỏi thăm xem kỳ kinh nguyệt gần nhất của cô là khi nào.

Lần trước sao…

Cố Diểu lục lại trí nhớ, dường như chuyện đó đã từ khá lâu rồi.

Trong đầu cô chợt lóe lên một suy nghĩ. Bắt gặp ánh mắt đầy ý cười của dì Lưu, cô ngập ngừng hỏi: "Hay là… cháu mua que thử về kiểm tra xem sao nhỉ?"

"Phải đấy, có cần báo cho cậu hai một tiếng không?"

"Dạ thôi, chưa vội đâu dì."

Gò má ửng hồng, Cố Diểu cố giữ vẻ bình tĩnh: "Cứ tạm thời giấu anh ấy đã. Nhỡ đâu chỉ là hiểu lầm thì lại khiến anh ấy mừng hụt."

Dì Lưu làm việc rất nhanh nhẹn. Cơm nước xong chưa đầy nửa tiếng, ba chiếc hộp nhỏ đã có mặt trong phòng ngủ ở tầng hai.

Hôm nay là cuối tuần.

Vị lãnh đạo kia vừa nhậm chức, trên cương vị mới không tránh khỏi việc phải xuống địa phương khảo sát tình hình thực tế.

Tính ra, đôi vợ chồng trẻ cũng đã mấy ngày rồi chưa được gặp nhau.

Trong phòng tắm, Cố Diểu chăm chú đọc kỹ tờ hướng dẫn sử dụng. Sau khi hoàn tất các bước, cô đặt que thử xuống và chờ đợi kết quả trong khoảng 5 đến 10 phút.

Trong lúc chờ, Cố Diểu ngồi trên giường lướt điện thoại một lát nhưng chẳng thể nào tập trung nổi. Đang định mở chút nhạc cho thư thái thì trên màn hình hiện lên một dòng tin nhắn.

Lãnh đạo hỏi cô đã ngủ dậy chưa, có ăn sáng đúng giờ không.

Lúc này đã hơn chín giờ sáng.

Cố Diểu mỉm cười, gõ phím: [Daddy nhà ai mà ngày nào cũng phải lo nghĩ đủ thứ thế này nhỉ?]

Chu Chính Lương đáp lại bằng câu chữ bất lực: [Em đừng có hàm hồ.]

Mà thực ra anh cũng chẳng bị hàm oan chút nào. Vừa làm chồng, vừa làm cha dường như đã trở thành trạng thái thường trực trong cuộc sống hôn nhân của hai người.

Với Cố Diểu, đây vừa là một sự ràng buộc, lại vừa là một gánh nặng ngọt ngào.

Cô vốn là người không thích bị quản thúc, nhưng lại cam tâm tình nguyện để anh bao bọc. Đơn giản vì anh là Chu Chính Lương, người duy nhất sẵn lòng chiều chuộng và coi cô như một đứa trẻ mà nâng niu.

Đang mải mê trò chuyện, Cố Diểu bỗng chốc sực tỉnh, liếc nhìn đồng hồ.

Hỏng rồi… Đã quá thời gian quy định hai phút. Liệu kết quả có còn chính xác không nhỉ?

Chẳng còn cách nào khác, cô đành phải làm lại lần nữa.

Sự cẩn thận của dì Lưu đúng là không thừa chút nào, mua một lúc ba hộp thật sáng suốt. Lần thứ hai do sơ ý run tay, que thử rơi tọt xuống bồn cầu, thế là hỏng.

Đến lượt chiếc cuối cùng, cô tự nhủ phải thật bình tĩnh. Vừa hít một hơi thật sâu, đặt chiếc que ngay ngắn lên bệ rửa mặt thì điện thoại lại đổ chuông.

"……"

Quay lại phòng ngủ, màn hình hiển thị cuộc gọi từ Trưởng ban Thông tin, cấp trên trực tiếp của cô.

Đối phương tỏ ý rất ngại vì đã làm phiền vào ngày nghỉ, nhưng có một tệp dữ liệu khẩn cấp cần cô gửi vào hòm thư của thư ký Đàm.

Từ khi biết thân thế của cô, đồng nghiệp ở văn phòng ít nhiều đều mang tâm lý cung kính, nịnh nọt. Ngay cả vị Trưởng ban này, mỗi khi giao việc giọng điệu nghe cứ…

Ôi thật khó diễn tả!

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!