Hơn chín giờ sáng, đoàn rước dâu khởi hành từ khu tứ hợp viện. Dàn xe đưa dâu rầm rộ nối đuôi nhau, men theo lộ trình định sẵn hướng về khu đại viện trên phố Trường An để làm lễ dâng trà cho cha mẹ.
Sau nghi thức ấy, cô dâu chú rể thay sang trang phục chụp ảnh ngoại cảnh. Đoàn xe chầm chậm đi vòng quanh hồ Thập Sát Hải, có năm nhiếp ảnh gia túc trực ghi lại từng khoảnh khắc suốt bốn mươi phút đồng hồ.
Buổi chụp hình khép lại bằng tấm ảnh kỷ niệm có đầy đủ các thành viên trong hội phù dâu, phù rể và người thân hai họ.
Mười một giờ hai mươi ba phút, giờ lành đã điểm.
Tiệc cưới chính thức bắt đầu tại khách sạn.
Do giới hạn về chức vụ mà quy mô tiệc cưới và số lượng khách mời phải nằm trong khuôn khổ quy định, nhưng không vì thế mà bầu không khí kém phần trang trọng, thiêng liêng.
Trong tiếng nhạc du dương, Cố Diểu khoác lên mình tà váy cưới trắng tinh khôi, khoác tay cha, bước từng bước chậm rãi tiến về phía người đàn ông của đời mình.
Giây phút trao bàn tay con gái cho Chu Chính Lương, giọng nói của ông Cố Kính Minh run lên vì xúc động. Có muôn vàn lời muốn dặn dò, nhưng sau cùng, bao nỗi lòng của người cha chỉ gói gọn trong một câu: "Chính Lương, hãy thương lấy con bé."
"Bố yên tâm." Chu Chính Lương siết nhẹ bàn tay mềm mại của Cố Diểu trong lòng bàn tay mình, giọng nói ấm áp mà kiên định: "Khiến cô ấy hạnh phúc là sứ mệnh cả đời này của con."
Tiếp đó là phần tuyên thệ và trao nhẫn.
Đại diện cha mẹ hai bên cũng có đôi lời phát biểu, ngắn gọn thôi nhưng đủ để chạm đến trái tim người nghe.
Khi buổi lễ đi vào hồi kết cũng là lúc đám bạn độc thân bên dưới rục rịch chờ đợi. Sau tiếng đếm ngược của người dẫn chương trình, Cố Diểu quay lưng, dồn lực ném bó hoa cầm tay ra phía sau.
Hương hoa thanh khiết vẽ một đường cong trên không trung. Giữa những ánh mắt đổ dồn về phía nó và cả những đôi tay đang sẵn sàng tranh bắt, bó hoa tung qua chuyển lại rồi nằm gọn trong ngực Văn Tĩnh.
Không gian bỗng chốc lặng đi, rồi bùng nổ trong tiếng reo hò.
Cô dâu quả thực hơi quá tay, tung bó hoa bay qua đám người tới tận khu ghế dành cho khách mời ở phía ngoài.
Vừa hoàn thành nhiệm vụ phù dâu, Văn Tĩnh đang ngồi thư thái tại bàn tiệc để vỗ về cái bụng kẹp lép, chẳng ngờ "niềm vui" từ trên trời rơi xuống này lại trúng ngay mình.
Đúng là vô tình cắm liễu, liễu lại xanh!
Cầm bó hoa trong tay, cô cúi đầu hít hà mùi hương dịu nhẹ.
Thơm quá đi mất.
Văn Tĩnh vốn chẳng tin vào mấy chuyện duyên số, nhưng ngay lúc này đây, cô lại bất chợt mường tượng về một ngày nào đó trong tương lai, cô cũng mặc váy cưới giống em họ, khoác tay cha và chậm rãi tiến về phía người đàn ông cô yêu sâu đậm.
Yêu sâu đậm.
Nghe thì đơn giản, nhưng gặp được mới thật gian nan.
Cách đó một khoảng không xa không gần, Mạnh Trường Quân chưa hề đụng đũa. Anh ta lặng lẽ dõi mắt về một hướng, ly rượu trên tay đã vơi đi quá nửa lúc nào không hay.
"Con đang nhìn gì vậy?" Giọng nói của mẹ kéo anh ta trở về với thực tại.
Mạnh Trường Quân trấn tĩnh lại, đặt ly rượu xuống rồi khẽ lắc đầu: "Không có gì đâu mẹ."
Bên cạnh im lặng mất vài giây. Phu nhân Mạnh thuận theo hướng nhìn lúc nãy của con trai, quan sát bóng lưng của người vừa bắt được bó hoa.
Bà lặng lẽ đánh giá một hồi lâu.
Đôi mắt bà thoáng hiện lên vẻ xót xa xen lẫn bất lực, bà dịu giọng nhắc nhở: "Muốn làm chủ cuộc đời mình, trước tiên con phải học cách nhẫn nhịn và cúi đầu. Cha con vốn ghét nhất sự ngỗ nghịch, chuyện tranh cãi trong thư phòng đêm đó, tuyệt đối không được phép lặp lại lần thứ hai."
"Con biết rồi."
Giọng Mạnh Trường Quân trầm hẳn xuống, chất chứa nỗi đắng cay khôn tả.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!