Chương 132: Ngoại truyện 2: Vượt ba cửa ải

Tháng sáu chớp mắt đã đến.

Theo đúng lịch hẹn với nhiếp ảnh gia, họ tận dụng ba ngày nghỉ lễ Đoan Ngọ để hoàn tất việc chụp ảnh cưới.

Vì thế mà cô phải thứ dậy từ sớm, rửa mặt sạch sẽ rồi tranh thủ đắp một miếng mặt nạ cấp ẩm chuyên sâu để lên hình cho thật rạng rỡ.

Trong lúc chờ đợi, cô gọi điện về nhà hỏi thăm cha mẹ, tiện thể dò hỏi xem hai vị phụ huynh kính yêu có kế hoạch đi du lịch đâu đó trong kỳ nghỉ này không.

Đầu dây bên kia, cô giáo Thẩm thở dài cảm thán: "Bố con đang dồn hết tâm huyết cho giải đua thuyền rồng năm nay. Giờ đang là giai đoạn nước rút, bảo ông ấy bỏ mặc lễ khai mạc mà đi chơi thì đúng là chuyện viển vông."

Cố Diểu nghĩ cũng phải, liền cười hì hì đề xuất: "Bố bận rộn không dứt ra được thì mẹ đến Cùng Hải với con đi, xem con chụp ảnh cưới cho vui."

"Đã chọn được studio chưa con?"

"Dạ rồi ạ. Mẹ chồng* con đã sắp xếp một đội ngũ nhiếp ảnh từ tận Bắc Kinh bay vào Cùng Hải tối qua. Con xem qua các tác phẩm của họ rồi, phong cách rất ấn tượng, đúng kiểu mà con thích."

Không gian bỗng im lặng vài giây.

Thẩm Mẫn có chút thắc mắc: "Bình thường con vẫn gọi bố mẹ chồng như thế à? Nghe có vẻ hơi khách sáo nhỉ?"

(*Đoạn này Cố Diểu dùng từ để gọi mẹ chồng, từ này âm Hán Việt là mẫu thân, nó vẫn được sử dụng trong tiếng Hán hiện đại nhưng có xu hướng dùng nhiều trong văn viết và ngữ cảnh trang trọng. Thường thì con cái không mấy ai gọi cha mẹ là mẫu phân, phụ thân cả. Nếu có thì thường là gia đình đó thuộc diện trâm anh, mối quan hệ giữ bố mẹ và các con có phần xa cách, giữ kẽ.)

"Dạ không đâu mẹ. Khi gặp mặt, con vẫn gọi là bố mẹ giống như anh Chính Lương thôi."

Nhắc đến chuyện xưng hô, Cố Diểu lại nhớ đến một kỷ niệm nhỏ khá thú vị.

Vẫn nhớ như in đêm thứ ba của chuyến trăng mật, mẹ chồng gọi điện hỏi thăm xem hai đứa đi chơi có vui không. Theo thói quen, cô vừa bắt máy đã thốt lên một tiếng "mẹ ơi" đầy ngọt ngào.

Tiếng gọi ấy khiến Trần Uyển Đường bỗng chốc "đứng hình" mất vài giây. Ngay khi định thần lại, bà vội vàng vẫy tay gọi người chồng đang ngồi đọc báo ở phòng khách.

Chu Lập Phong buông tờ báo xuống, chưa kịp hiểu chuyện gì thì đã thấy vợ hào hứng nói vào điện thoại: "Em bé ngoan, mau gọi lại tiếng "bố ơi" nữa xem nào."

Dứt lời, bà dúi ngay chiếc điện thoại vào tay chồng.

Qua ống nghe, giọng nói trong trẻo của cô con dâu út vang lên: "Bố ạ?"

Việc không có con gái vốn là một điều tiếc nuối của hai vợ chồng. Tiếng gọi bố mẹ của Diểu Diểu thực sự khiến họ mát lòng mát dạ, cảm thấy con bé này sao mà ngoan ngoãn đến thế.

Trái ngược với vẻ xúc động ra mặt của vợ, Chu Lập Phong tuy vẫn giữ vẻ điềm tĩnh thường nhật nhưng trong lòng lại thấy ấm áp vô cùng. Cảm giác hạnh phúc khi con cái quây quần bên gối bỗng chốc trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết.

Ông thầm nghĩ, nếu cô bé này không gả cho cậu con trai thứ của mình, và nếu họ biết nhau sớm hơn vài năm, có lẽ Cố Diểu đã có một danh phận khác trong gia đình này là con gái nuôi của Chu Lập Phong và Trần Uyển Đường.

Dòng hồi tưởng của cô giáo Thẩm bị cắt ngang khi giọng nói của Cố Diểu lại vang lên. Trước khi cúp máy, cô không quên dặn dò: "Mẹ ơi, khi nào đến Cùng Hải mẹ nhớ gọi con nhé, con sẽ dặn tài xế ra bến xe đón mẹ."

Cô giáo Thẩm lắc đầu từ chối: "Thôi, mẹ mà đứng đó giám sát thì hai đứa lại mất tự nhiên, ảnh chụp ra chẳng đẹp đâu."

"Mẹ thật sự không đến à?"

"Không đi đâu, trời nắng nóng thế này, nằm nhà xem tivi chẳng phải sướng hơn sao."

Thôi được rồi.

Kể từ khi cô kết hôn, cô giáo Thẩm lại quay về chế độ "nuôi thả", để cô tự do tự tại như trước đây. Nhưng như vậy cũng tốt, cha mẹ cũng cần có cuộc sống riêng, không thể lúc nào cũng xoay quanh con cái mãi được.

Cố Diểu hoàn toàn đồng tình và ủng hộ quan điểm ấy.

Sửa soạn xong xuôi, Cố Diểu bước xuống lầu thì thấy một bóng dáng cao lớn vừa tắt điện thoại, từ phía ban công đi vào.

Cô nhẹ nhàng tiến lại gần, dùng đầu ngón tay trắng nõn búng nhẹ lên má vị lãnh đạo một cái.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!