Chương 12: Đổi phòng

Cô không giỏi uống rượu, nhưng lúc nhân viên phục vụ lên món, cô vô tình liếc qua thực đơn và thấy giá rượu ở cột đồ uống chẳng hề rẻ chút nào. Đều là những loại rượu nổi tiếng có mức giá từ năm chữ số trở lên.

So với thứ rượu được nấu thủ công từng tỏa hương khắp ngõ ngách huyện Đường thuở nhỏ, chúng hoàn toàn không cùng đẳng cấp.

Về phần hương vị, Cố Diểu chỉ đành ngượng nghịu đáp: "Hay là Bí thư Chu nếm thử đi ạ. Khả năng thẩm rượu của tôi có hạn, cá nhân tôi thấy rượu nào trên đời cũng giống nhau cả thôi."

Giống nhau cả thôi.

Nét mặt Chu Chính Lương phảng phất nụ cười.

Bên ngoài khéo léo, bên trong kiên định, hơn nữa còn vô cùng điềm tĩnh, cô gái này càng lúc càng khiến anh phải nhìn bằng con mắt khác.

"Nếu đã không có gì khác biệt, vậy thì lấy trà thay rượu đi."

Lãnh đạo bình thản nói xong, mọi người phản ứng cực nhanh, vội vàng đổi chiếc chén trước mặt.

Cố Diểu chủ động rót trà cho Chu Chính Lương.

Trà rót đầy bảy phần, nhiệt độ vừa phải.

Trong tầm mắt anh, gương mặt trắng ngần mịn màng của cô gái trẻ lẫn trong làn khói trà phảng phất, biểu cảm bình thản dường như chẳng ăn nhập với buổi tiệc này. Thế nhưng cô lại vô cùng chuyên chú, nhìn vào những lá trà hình kim chao liệng trong chén như thể đang thực hiện một nghi thức gì đó quan trọng trong đời.

Sau giây phút tĩnh lặng, nhận thấy thời cơ đã đến, Bí thư Huyện ủy dẫn đầu đứng dậy, gương mặt rạng rỡ đầy vẻ vinh dự: "Huyện thành nhỏ nên tiếp đón chưa được chu đáo. Xin cảm ơn các đồng chí đã lặn lội đường xa đến khảo sát, đặc biệt là Bí thư Chu đã bớt chút thời giờ quý báu để ghé thăm huyện Đường. Thay mặt cho Huyện ủy và chính quyền địa phương, tôi xin kính mọi người một ly."

"Kính Bí thư Chu, kính các đồng chí của Thành ủy."

"Nào, mời mọi người cùng nâng ly!"

Trong tiếng trò chuyện rôm rả, bàn tay với những đốt xương rõ ràng của Chu Chính Lương nâng chén sứ men xanh, chậm rãi đưa lên môi.

Vị trà đậm đà, dư vị miên man. Thế nhưng quanh quẩn bên cánh mũi lại là mùi hương thanh khiết từ cô gái trẻ, phảng phất như có như không.

Khiến cho lòng người không khỏi xao động.

_________

Bữa trưa kết thúc, mọi người về phòng nghỉ ngơi.

Vừa rửa mặt xong bước ra khỏi phòng tắm, Cố Diểu đã nghe thấy tiếng chuông cửa.

Là Từ Mặc.

Anh ta nở nụ cười cáo lỗi: "Có chút tình huống phát sinh, chắc phải làm phiền cô một chuyến."

Nếu liên quan đến công việc thì không thể gọi là làm phiền. Thực ra Cố Diểu đã có linh cảm từ trước, cô đoán việc này hẳn là có liên quan đến phòng 901.

"Căn phòng đó… Bí thư Chu ở không quen ạ?" Cố Diểu hỏi.

Cô gái nhỏ này vốn thông minh, hẳn là đã đoán được mục đích tới đây của anh ta.

Từ Mặc kín đáo liếc nhìn hành lang phía sau, giọng nói có chút bất lực: "Tôi vốn định nhờ các đồng chí bên Huyện ủy sắp xếp phòng khác, nhưng Bí thư Chu lại ngăn cản."

Cố Diểu gật đầu.

Cô có thể hiểu được. Người nắm giữ quyền cao chức trọng, mỗi cử chỉ hành động đều thu hút sự chú ý của cấp dưới. Nếu thẳng thắn bày tỏ sự không hài lòng đối với căn phòng, e rằng sẽ khiến Bí thư Huyện ủy và Huyện trưởng Tống mất ăn mất ngủ.

Dù sao thì trước đây cũng từng có tiền lệ.

"Bây giờ tôi sẽ xuống lầu hỏi lễ tân xem còn phòng suite hành chính nào phù hợp hơn không."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!