Phòng ngủ trên tầng thượng tổng, chăn đệm mềm mại ấp ủ cô gái trốn trong chăn, Lâm Ninh trở mình cuộn tròn như một con sâu trốn trong tán lá.
Tâm trí mơ màng muốn tỉnh giấc, những hình ảnh của giấc mơ kí ức đêm qua ùa về, hình ảnh bàn tay Lâm Ninh cầm con dao đẫm máu, máu đỏ nhuộm đầy hai bàn tay cô.
Lâm Ninh lập tức vùng người dậy, ngồi bật dậy như một chiếc lò xo bung nảy, đôi mắt trừng lớn, đập vào mắt là cánh cửa phòng bằng gỗ. Lâm Ninh nhìn căn phòng, trái tim đang loạn nhịp mới trở nên bình tĩnh lại.
Phải rồi, ngày hôm qua cô đã ở công ty của Phàm Dương, cô đã nghĩ cách để trèo lên giường của anh, quả nhiên cô đã trèo lên giường anh, lại còn ngủ thẳng cẳng đến tận giờ này.
Ớ! Lâm Ninh ngớ ra, cô nghĩ cách trèo lên giường của anh để làm người phụ nữ, chứ không phải trèo lên để ngủ, làm thế nào mà Lâm Ninh lại ngủ thẳng cẳng như thế?!
Ớ ớ ớ! Như vậy chẳng phải công cóc rồi sao?
Lâm Ninh vò vò đầu tóc, thật vọng vô cùng về bản thân, đáng lý đêm qua cô phải đè người đàn ông kia ra làm chuyện đồi bại, chiếm hữu anh ta thành của riêng, dẹp bỏ ý đồ ly hôn mới phải.
Vậy mà leo lên giường liền chổng mông thẳng cẳng ngủ đến bây giờ, thật là…
Lâm Ninh thở phì ra, xoay người ra mép giường, thò hai chân trần trụi trắng nõn xuống đất, Lâm Ninh đứng dậy, vươn hai tay vặn vẹo cơ thể, ngay sau đó vừa bước về phía phòng tắm vừa há miệng ngáp lớn, vẫn chưa tỉnh ngủ nên mắt vẫn còn một bên mở một bên nhắm.
"Oài" Lâm Ninh há miệng đớp không khí, ngáp một cái lớn thật thoải mái, lật đật tiến về phía phòng tắm.
Bỗng nhiên cảm giác mát rượi lùa qua giữa hai chân, cơn gió nào mà lùa qua giữa bẹn háng lại có thể mát lạnh như thế.
Cảm giác thật là… Trăng thanh gió mát gió luồng qua ô cửa.
Lâm Ninh sững lại bước chân.
Cúi đầu nhìn xuống thân mình, đôi chân trắng nõn trần trụi đập vào mắt, thảo nào rời khỏi giường Lâm Ninh liền cảm thấy lạnh lẽo đôi bàn chân, mát từ ngón chân đến hai bàn mông. Cô nhìn chiếc áo sơ mi bản thân đang mặc, áo sơ mi rộng phủ qua mông, cổ áo rộng thùng thình đôi khi vai áo rơi xuống bã vai, tay áo phủ dài nuốt chửng cánh tay của Lâm Ninh.
Oa… Mát thế.
Lâm Ninh nuốt ực nước bọt, bàn tay mò mẫn lên trên ngực, chạm vào ngực mềm mại không có lớp áo bảo hộ, Lâm Ninh nhìn xuống nơi vạt áo sơ mi trắng vừa phủ qua.
Áo ngực của cô đâu rồi? Ngày hôm qua cô có mặc áo ngực kia mà? Đồ bệnh nhân biến thành áo sơ mi đã lạ, nhưng sẽ không lạ đến mức áo ngực quần chíp chíp cũng mất tiêu chứ.
Ề hê, sẽ không phải đâu, cảm giác mát mẻ như vậy chắc chỉ là do cô đang không mặc quần dài thôi, không mát mẻ đến mức thả rông cho chim bướm bay lượn.
Đêm qua cô và họ Phàm kia đâu có làm gì đâu a, cô nhớ bản thân leo lên giường một chút thì ngủ mất, cô còn nhớ rõ cô mơ thấy cuộc đời bi kịch trước kia rồi ngủ đến tận sáng.
Cô và anh đâu có làm gì, cho nên sẽ không phải như những gì cô cảm giác được.
Lâm Ninh thò hai tay xuống dưới vạt áo, nắm lấy vạt áo kéo lên.
"Áaaaaaa!"
Phía ngoài cánh cửa phòng ngủ là phòng làm việc, phòng làm việc của Phàm Dương cách âm với bên ngoài, còn phòng ngủ hoàn toàn không cách âm, tiếng la hét của Lâm Ninh dội ra. Phàm Dương ngồi trên ghế tổng, tay cầm chiếc bút chuẩn bị ký xuống đơn từ, đầu bút đã in xuống chỗ ký tên, tiếng la vang dội làm cho bàn tay cầm bút chợt khựng.
Từ tiếng la hét này, Phàm Dương đã biết được vấn đề, khoé môi bạc lãnh không nhịn được cong lên tạo thành nụ cười.
"Á á áaa!"
Cạch.
Lâm Ninh mở cửa phòng ngủ, cô nấp thân thể ở phía sau cánh cửa, chỉ để duy nhất cái đầu lú ra bắn ánh mắt lườm lườm về phía bàn làm việc.
"Phàm Dương!" Cô thét lên, mặt mày đỏ bừng bừng chất vấn.
"Quần áo của em đâu?"
Phàm Dương cúi mặt, bàn tay che miệng cười cười, thêu lên một câu trêu đùa chọc ghẹo Lâm Ninh.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!