5
- Cảnh tượng tuyệt vời
Sunny lại gặp ác mộng. Thức dậy trong mồ hôi lạnh, cậu không thể nhớ nổi bản thân đã mơ về gì, nhưng mà đang bị tạm thời bị tê liệt bởi cảm giác áp đảo của một... nỗi ám ảnh đen tối, đáng sợ, nuốt chửng.
Trạng thái tinh thần của cậu chắc là đã phải hứng chịu ảnh hưởng lớn hơn cậu đã nghĩ, để cậu cứ có ác mộng liên tục như thế này. Ừ thì... đó không phải là kết quả không hợp lý, cân nhắc đến những việc đã xảy ra trong trận chiến Đầu Lâu Đen và sau đó.
'Mình nên triệu hồi Ác Mộng và để nó canh gác giấc ngủ của mình. Như vậy nó cũng sẽ có thể khuất phục thêm vài giấc mơ.'
Ngay khi Sunny nghĩ vậy, cậu cảm giác gì đó sai.
'Cái...'
Trong giây kế tiếp, cái bè bên dưới hắn dâng lên, và rồi, tiếng thì thầm của nước đột nhiên trở thành một tiếng rống điếc tai.
Sunny bị ném khỏi bề mặt gỗ mát lạnh và ném vào nước sâu. Cảm giác nước dâng trào vào mũi và miệng, cậu chửi thề, nhanh chóng cảm giác không gian xung quanh, và cố gắng tìm đến tấm gỗ trôi dạt quen thuộc... dù sao thì nó là sự cứu rỗi duy nhất của cậu trong sương mù này.
Cái bè ở phía trước cậu vài mét. Chật vật bơi ngược dòng nước, Sunny bơi lên trên. Nhưng có gì đó kì lạ... nước mà trước đó là tối tăm quanh cậu bây giờ thẩm thấu ánh sáng, và càng bơi lên cao, nó càng sáng hơn nữa.
Cuối cùng, Sunny nhô ra khỏi bề mặt nước và nhắm chặt mắt lại, bị ánh sáng mặt trời làm chói lòa.
Sương mù luôn tồn tại... đã biến mất.
Đẩy cơ thể chống lại dòng chảy, Sunny bơi về phía cái bè đáng tin cậy của mình, leo lên thứ gỗ trơn trợt, và họ ra vài miệng đầy nước. Rồi, cậu vuốt mái tóc ướt ra sau và cẩn thận mở mắt ra.
Sau vài ngày ở trong ánh chạng vạng của sương mù ma quái, chúng mất vài giây để điều chỉnh với độ sáng của ban ngày. Chậm rãi, một cảnh tượng choáng ngợp hiện ra từ ánh sáng trắng đó.
Sunny khẽ thốt lên.
Trước mặt cậu, xa hết tầm mắt, có một mảng nước trong trẻo, lấp lánh bao la. Ánh mắt trời nhẹ nhàng phản chiếu từ bề mặt nó, khiến cả thế giới có vẻ như thể đính vô số những viên đá quý.
Cao bên trên, trong bầu trời trong xanh, bảy mặt trời đang chiếu xuống ánh sáng xinh đẹp.
Một mặt trời đang mọc lên từ phía xa bên phải của cậu, nhuộm cả bầu trời và dòng nước đang chảy bằng hàng ngàn sắc tím nhạt.
Màu sắc của buổi bình minh dần sáng lên rồi biến thành một vùng trời xanh biếc rộng lớn ngay trên đầu Sunny. Xa về bên trái cậu, một mặt trời khác đang chìm dần vào dòng nước đỏ máu, khiến thế giới như bừng cháy trong ánh sáng đỏ rực.
Chân trời phía đông đang đón bình minh, còn chân trời phía tây đang dần chuyển sang hoàng hôn.
Tuy nhiên, nơi Sunny đứng lại đang là giữa trưa.
Cậu nhìn chăm chú cảnh tượng phi thường đó một lúc, trầm trồ, rồi khẽ nhúc nhích và nhìn ra sau.
Đằng sau cái bè, thế giới vẫn y như vậy – không có gì ngoài nước. Không còn thấy chút sương mù nào, như thể nó chưa từng tồn tại.
Sunny thở dài, rồi lại quay đầu sang phía bắc... hoặc ít nhất là hướng mà cậu chọn gọi là phía bắc, khi nghĩ đến mặt trời duy nhất trong số bảy cái đang mọc lên là ở bên phải cậu. Đó cũng là hướng mà dòng chảy đang tiếp tục mang con bè đi.
Cậu đã dùng chút thời gian ngắm nhìn khung cảnh tuyệt vời của thế giới trong Ác Mộng này.
'Khiến mình nhớ đến thứ gì đó.'
Sunny lưỡng lự vài giây, tự hỏi. Rồi cậu hít một hơi sâu.
Bảy mặt trời rực rỡ, nước trong veo bao la... nó khiến cậu nhớ đến Biển Hồn. Của bản thân cậu cũng sẽ là tương tự, nếu cậu có hồn tâm rực rỡ thay vì bóng tâm không ánh sáng.
Đương nhiên, cậu chỉ có năm cái, và nước hắc ám trong linh hồn cậu thì là tĩnh lặng và không hề nhúc nhích. Biển Hồn của cậu cũng nhỏ hơn vô số lần. Cũng có những khác biệt khác.
Dù vậy... thế giới trước mặt cậu vẫn có vẻ quá xinh đẹp ghê rợn để có thể chỉ là một nơi tầm thường.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!