49
- Sóng dữ
Sunny cắn vào cột sống con Rắn Lam, thiêu đốt chút sức mạnh ít ỏi còn trong người thành sự bạo lực và phẫn nộ. Bóng tối và ngọn lửa chập chờn trên vảy mã não của cậu và quấn quanh cậu như một tấm vải liệm. Mắt cậu tỏa ra ánh sáng điên cuồng, khát máu và sát ý lạnh lẽo đến ớn lạnh.
Hàm cậu kẹp vào với đủ lực để nghiền nát ngọn núi..... Nhưng mà cột sống con Quái Thú Vĩ Đại là mạnh mẽ hơn nhiều so với một dãy núi. Nó kháng cự răng nanh đen tuyền của cậu, không chịu gãy, nứt, hay thậm chí trầy.
'Chết! Chết đi!'
Nhấn chìm trong sự giận dữ, Sunny đặt toàn bộ quyết tâm của mình, toàn bộ sự căm ghét, và toàn bộ khát vọng vào việc nghiền nát thứ xương không thể phá hủy đó. Cậu bạo lực giật đầu trái phải, gặm nó như một con chó dại. Nếu cậu không thể cắn xuyên nó, cậu sẽ cưa đứt nó. Nếu không thể cưa đứt nó, cậu sẽ mài nó xuống...
Rắn Lam sẽ chết, cho dù thế nào đi nữa. Nó dù sao cũng đã chết được một nửa...
Nhưng mà, Sunny cũng vậy.
Cậu cảm nhận cơ thể khổng lồ của con thủy quái cổ đại di chuyển, và lạnh lẽo không chịu để ý đến nó. Con quái thú điên khùng kia có cố hủy diệt cậu như nào đều không quan trọng, thậm chí nếu nó có thành công cũng chả sao. Sunny đã vứt bỏ bản năng sinh tồn của mình. Con thú điên kia không thể chạm đến cậu với cái hàm đáng sợ của nó, có nghĩa là nó sẽ không thể ngay lập tức giết cậu.
Ngay lúc này cậu chỉ cần biết nhiêu đó.
Trong lúc răng nanh cậu cạ trên cột sống của Rắn Lam trong sự điên cuồng, cơ thể tàn tạ của con vật dâng lên và quấn lấy Sunny như một kiềm hủy diệt. Một khi cậu bị thân thể nó vòng quanh bắt lấy, thì sẽ không có trốn thoát nữa... cậu biết vậy, nhưng không quan tâm.
Cậu chỉ quan tâm đến cảm giác có một vết nứt mảnh, nông hiện ra dưới răng mình. Cột sống con rắn khổng lồ... đang chịu thua.
'Chết đi!'
Trong lúc sự vui sướng đen tối tràn qua tim cậu, những vòng cơ thể nó căng lại, nghiền nát bộ vỏ tơi tả của cậu. Sức mạnh trong chúng là không như bất cứ thứ gì Sunny từng trải nghiệm. Nó thật sự và hoàn toàn khủng khiếp.
Với sức mạnh khủng khiếp, Rắn Lam biến bộ mai cẩm thạch của Áo Choàng thành bụi đá. Cơ thể rắn bên dưới cũng ngay lập tức bị phá vỡ, những vảy mã não tan tành, những mảnh xương vỡ sắc bén đâm xuyên da và lồi ra từ những vết thương rùng rợn.
Có cơn đau điếng hoa mắt... nhưng Sunny không quan tâm.
Càng nhiều vết nứt hơn nữa đã xuất hiện trên cột sống con vật, lan tỏa và liên kết vào nhau, và cậu có thể cảm giác cơ thể khổng lồ của kẻ địch co giật trong đau đớn. Cậu cũng có thể cảm giác mảnh xương chìm vào dưới răng nanh mình.
Thay vì chật vật cứu lấy bản thân Sunny hung hăng cắn xuống cột sống thương tổn của con rắn khổng lồ và kiên trì nỗ lực điên cuồng bẻ gãy và tàn phá nó.
'Để xem tao với mày ai chết trước, con rắn già... miễn sao... mày chết trước... tao không ngại chết sau...'
Vây lưng của con Quái Thú Vĩ Đại dễ dàng cắt vào bộ vỏ của cậu, chém nó mở toang như một lưỡi cưa. Thay vì máu, hắc ám tràn ra từ con rắn bị mổ xẻ, chỉ để tiêu tan và biến mất trong nước lung linh.
Sunny đè hàm răng của mình xuống với một sự thịnh nộ hoàn toàn áp đảo... và cuối cùng cảm giác được xương vỡ vụn bên dưới cú cắn của mình.
'Hiện thân của mình sẽ bị phá hủy? Hay là không?'
Mà cũng không quan trọng lắm...
Giết kẻ địch là thứ duy nhất quan trọng. Không có gì khác cả! Một âm thanh kì lạ mà một nửa như tiếng hét b*nh h**n một nửa như gào thét đau đớn phát ra khỏi mồm cậu. Hàm răng trên dưới của cậu đang chậm rãi di chuyển về phía lẫn nhau.
Cùng lúc, thương tổn mà cơ thể cậu đã nhận gần đến mức thảm họa. Nhìn như nào đi nữa, thì bộ vỏ của cậu đáng lẽ đã là tan tành
- nhưng mà Sunny đã đắm chìm thật sâu vào trong cảm giác làm một con rắn đến mức sự tin tương tuyết đối của cậu vẫn đang giữ nó tồn tại.
Cậu cảm giác bóng tối tách ra trước lưỡi sắc bén của vây con vật kia, mở ra một đường thẳng đến hiện thân bé tí trốn trong chúng. Tử vong đang nhanh chóng đến gần...
Nhưng mà cùng lúc, cậu cảm thấy cột sống con Rắn Lam vỡ tan trong lúc răng nanh cậu chìm vào trong tủy ngọt ngào của nó.
Con quái thú điên rồ co giật và phát ra một tiếng rống đau đớn tê liệt. Nhưng mà, cũng như Sunny, nó không biết cách đầu hàng. Nó cũng chỉ có giết chóc trong tâm trí, và vì vậy, thân thể nó bóp chặt hơn nữa, nghiền ép và cắt xé con sâu đáng ghét này với sự thịnh nộ không thể giải tỏa.
Lớp bóng phòng ngự của Sunny bị hủy diệt là vấn đề tính bằng giây.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!