48
- Huỷ diệt lẫn nhau
Nước của Dòng Sông Vĩ Đại sủi bọt và sôi sục, những làn sóng khổng lồ dâng lên từ bề mặt nhẹ nhàng tỏa sáng để đâm sầm vào dốc đảo phong hóa. Hai bóng dáng tăm tối
- một cực kì khổng lồ, còn lại chỉ là khổng lồ
- đang di chuyển xuyên qua nước sôi tròa, quấn vào nhau trong một trận chiến đầy sát ý.
Sunny đã bị đẩy đến điên khùng bởi cơn đau và khát máu. Cậu đã không đếm nổi cơ thể rắn đen tuyền của mình đã hứng chịu bao nhiêu đòn đánh. Cậu cũng không biết cậu đã đáp trả lại bao nhiêu, cắn vào da thịt và phá vỡ bộ vảy của Rắn Lam.
Áo Choàng của cậu tan tành, [Đá Sống] thất bại thảm hại trong việc theo kịp đợt tấn công oanh tạc mà cậu đã phải chịu. Bộ giáp mã não đáng gờm rạn nứt và tan vỡ, để lộ những vảy đen bóng bên dưới. Nhiều đoạn của nó hoàn toàn bị phá hủy.
Vỏ Bóng Tối mà nó đang bao phủ cũng đã bị xé rách và tan nát. Những vết thương to đùng lộ ra trên nó, chảy ra bóng tối. Cậu đã có thể chữa lành một chút tổn thương vào ban đầu, nhưng mà có khả năng làm vậy... lúc này cảm giác quá xa xôi rồi...
Nhưng mà có một thứ mà khiến Sunny đầy sự vui sướng đen tối.
Đó là việc con Rắn Lam kia trông cũng không tốt hơn cậu là mấy.
Cơ thể con Quái Thú Vĩ Đại vốn đã là tơi tả ghê rợn trước trận chiến của họ, và bây giờ, nó thậm chí càng tồi tệ hơn nữa.
Những vết thương đã khép lại bây giờ đã lại bị mở ra. Những vết thương mà vốn mở thì bị nới rộng hơn và khủng khiếp hơn nữa, máu đỏ tràn ra từ chúng vào nước tỏa sáng. Hàng chục mũi tên đang c*m v** thịt con vật. Vài thứ đè nặng nó, vài thứ đang cho độc tố chết chóc tuần hoàn trong máu nó.
Nhưng mà mắt Rắn Lam vẫn cháy lên sự điên cuồng như thường lệ.
'Tốt...a... tốt... đừng có bỏ cuộc sớm quá, con rắn già!'
Sunny muốn giết con quái đáng ghét này, nhưng mà cậu không muốn cái chết đó đến nhanh gọn. Không, cậu muốn sự đau đớn của kẻ địch kéo dài mãi mãi. Cậu muốn dùng răng nanh của mình cắn xé nó mãi mãi, cảm nhận sự run rẩy từ cơn đau trong cơ thể nó mãi mãi, nghe tiếng kêu gào đau đớn của nó mãi mãi...
'Kiểm soát bản thân!'
Kéo bản thân ra khỏi sự điên khùng nuốt chửng, cậu nhắc bản thân về mục tiêu của mình. Cậu cần giết con Rắn Lam nhanh nhất có thể
- không chỉ vì tinh túy của cậu là có giới hạn, mà còn vì cơ hội cậu bị con Quái Thú Vĩ Đại giết là lớn hơn nhiều chiều ngược lại.
Nếu như có một cơ hội nhỏ nhất, cậu phải nắm bắt nó.
Chỉ là... không có cơ hội nào cậu. Bất chấp mọi thứ họ đã làm, vẫn chưa có một cơ hội.
Con quái thú điên cuồng kia vẫn còn hoàn toàn nắm giữ cả bản thân lẫn chiến trường. Nước chảy và vặn vẹo trợ giúp nó kiềm chế Sunny, như thể ngoan ngoãn nghe lệnh của con rắn cổ đại. Kể cả với cơ thể mà trông như một cái xác tơi tả, và tâm trí tràn ngập đau đớn, Rắn Lam vẫn tập trung vào một mục tiêu duy nhất là hủy diệt kẻ địch, một trình độ tập trung thật sự điên rồ.
Nhưng mà Sunny...
Sunny có thể cảm giác đầu óc bản thân trở nên mù mờ, lý lẽ của cậu phai nhạt.
'Ồ... mình không thể duy trì quá lâu nữa...'
Lần đầu tiên kể từ khi cậu biến thành hình dạng rắn mã não kia, một sự nhận ra lạnh lẽo rằng thất bại là có thể vừa tiến vào tâm trí cậu. Ý nghĩ đó không phù hợp với tinh túy của hình dạng quái vật đến mức Vỏ Bóng Tối suýt chút nữa không giữ được.
Cậu nắm chặt sự thịnh nộ điên cuồng và đẩy đi mọi ý nghĩ bị đánh bại.
Thất bại là không thể. Thứ như vậy là không tồn tại.
Cậu sẽ không bao giờ thua... cậu sẽ không bao giờ thua lần nữa!
... Ý nghĩ cuối cùng đó là hơi kì lạ, như thể nó không phải của chính cậu.
Nghiền răng nanh, Sunny đẩy cơ thể to đùng của mình xuyên qua nước thù địch, nhắm đến tông vào một bên vặn vẹo của con thủy quái. Cậu biết trận chiến đã bắt đầu nghiêng về phía có lợi cho kẻ địch. Nên, cậu cần làm gì đó để khiến nó cân bằng lại.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!