Chương 45: (Vô Đề)

45

- Phương sách cuối cùng

Mọi thứ cần nói đều đã nói. Mọi thứ cần làm đều đã làm. Mặc dù phải công nhận, những chuẩn bị đó cũng không nhiều lắm. Sunny và Nephis đang ở trong tình cảnh tuyệt vọng, và họ đã chỉ có thể thoát khỏi bằng cách dùng đến những biện pháp quyết liệt nhất. Đây sẽ là lúc. Họ sẽ sống, hoặc là sẽ chết.

Sunny nhìn về phía bề mặt sần sùi của bộ mai của con Rùa Đen trong lúc đi về phía bờ. Đá đen, rêu xanh, và những khe đá sâu với nước lung linh trong vài chỗ... cậu đã dùng tháng đầu tiên của Ác Mộng ở nơi này.

Đó là một nơi khủng khiếp

- hay nên nói, nó đáng lẽ nên khủng khiếp. Nhưng, kì lạ là, cậu chỉ có thể nhớ đến những kí ức tốt đẹp về hòn đảo hắc ám này.

Rèn luyện với Nephis đến khi cơ thể đẫm mồ hôi và sự mệt mỏi thoải mái lắng vào cơ bắp họ. Nằm trên rêu và nhìn chằm chằm bầu trời như mơ, không hề phiền muộn với những chuyển động của thế giới. Ăn những bữa ngon lành và uống dòng nước mát lạnh, ngọt ngào. Tắm trong sự ấm áp của lửa trại trong lúc trò chuyện với nhau trong bóng tối.

Toàn bộ sẽ kết thúc. Nó đã kết thúc.

Cậu... miễn cưỡng với việc từ bỏ thiên đường khủng khiếp này.

Nhưng mà không có lựa chọn khác.

'Có lẽ mình thật sự điên rồi.'

Sunny đã tiến vào Ác Mộng trong trạng thái hoàn toàn bị vùi dập. Từ Falcon Scott đến trận chiến Đầu Lâu Đen, cậu đã nếm trải không gì ngoài thất bại đắng chát. Cậu đã ước bản thân mạnh mẽ. Cậu đã khiến điều ước thành hiện thực, chỉ để biết được ở sau cùng đó là vô dụng.

Như thể trêu chọc cậu, định mệnh đã hủy diệt mọi thứ.

Tuy nhiên... bằng cách nào đó... cậu đã thật sự thỏa mãn trên hòn đảo hắc ám. Đi trên dòng sông làm từ máu báng bổ, trên cái xác của một con quái vật đáng sợ, bị kéo vào quá khứ bởi dòng chảy

- cậu đã vui vẻ trên chuyến đi đó, và vui vẻ hơn nữa vì đã chia sẻ nó cùng với người mà cậu... thích. Rất thích.

Cậu đã vui vẻ trong đáy sâu của một cơn ác mộng.

'... Điên thì có sao chứ?'

Ngày hôm nay, cậu sẽ cần sự điên rồ để sống sót.

Ba người họ

- Sunny, và Nephis, và Thánh

- đến dốc của hòn đảo. Bên dưới họ, Dòng Sông Vĩ Đại trôi chảy bất tận, lu mờ bởi vì màn đêm sắp đến.

Những giờ tăm tối nhất

- thời gian ngắn ngủi sau khi những mặt trời đã chìm vào dòng sông nhưng mà trước khi nước trong trẻo bắt đầu tỏa ánh sáng dịu nhẹ

- đang nhanh chóng đến gần.

Sunny hít một hơi sâu.

'Bình tĩnh lại. Mày đã chuẩn bị cho việc này... mày đã chuẩn bị nó ngay từ đầu.'

Quả thật, Sunny đã không dùng cả tháng vừa qua chỉ thư giãn và nhàn nhã với Nephis. Cậu đã luôn biết kì nghỉ bất ngờ này là sẽ không kéo dài. Vậy nên, cậu đã quan sát Rắn Lam.

Đến hiện tại, Sunny biết con thú điên khùng kia tốt hơn cậu biết đa số người khác. Cậu đã học mọi thứ về nó

- cách con rắn chiến đấu, cách nó suy nghĩ. Những cảm xúc nào dẫn dắt nó, thứ đam mê hắc ám gì cháy trong linh hồn tà ác, tha hóa của nó.

Cậu cũng đã học cách cơ thể khổng lồ của sinh vật di chuyển và hoạt động, đến những chi tiết nhỏ nhất, cũng như cách con rắn sông vĩ đại ra lệnh cho nước biến thành vũ khí. Về mặt đó, kinh nghiệm của Sunny lúc chiến đấu cùng những hậu nhân của Nhà Đêm đã rất hữu ích.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!