Chương 39: (Vô Đề)

39

- Đối thủ thứ ba

Lần này, Nephis là người đầu tiên phát hiện sự bất thường. Sunny và cô đang nghỉ ngơi sau một trận đấu tập mệt mỏi

- cậu đang nhắm mắt ngồi thiền, còn cô thì đang ngồi dựa vào lưng cậu, vẫn đang lấy lại sức.

Cậu đột nhiên cảm thấy cơ bắp của cô căng thẳng, rồi áp lực ấm áp ở lưng biến mất. Mở mắt, Sunny liếc nhìn Nephis và phát hiện cô đang nhìn chằm chằm về phía xa, nơi mà dòng chảy bất tận của Dòng Sông Vĩ Đại đang lấp lánh dưới ánh sáng của bảy mặt trời.

Không thấy con rắn đâu cả, hòn đảo đang không rung chuyển, có nghĩa là nó đang bơi vòng quanh bộ mai đá của con Rùa Đen. Con bướm quái vật là một chấm đen trên bầu trời. Vậy thì thứ gì đã khiến cô phải chú ý đến?

"Gì?"

Nephis im lặng vài giây, rồi chỉ về phía dòng nước hạ nguồn trước họ khá xa.

"Ở đó. Cậu nhìn thấy nó không?"

Nhìn theo ánh mắt của cô, Sunny quan sát dòng nước. Sau một lúc, lông mày cậu cũng nhíu chặt lại.

"Có thể. Nhưng mà chúng ta đang nhìn gì vậy?"

Ở đó, vẫn còn cách xa hòn đảo hắc ám, một mảng của Dòng Sông Vĩ Đại có vẻ khác so với phần còn lại của nó. Từ vị trí của họ, thì nó không lớn hơn một đồng xu, có nghĩa là thứ bất thường kia là rộng phải vài ngàn mét.

Nó không có vẻ quá đe dọa. Bề mặt nước đơn giản là hơi gồ ghề ở đó, như thể gợn sóng dưới một cơn gió mạnh. Vấn đề là cơn gió đó nên ảnh hưởng một khu vực lớn hơn, chứ không phải một mảng nước tương đối nhỏ và biệt lập như vậy.

Một vấn đề lớn hơn nhiều là mảng nước này có vẻ như đang có chủ đích di chuyển về phía họ. Ban đầu Sunny không chắc, nhưng mà sau khi quan sát dòng sông khoảng chục giây, cậu trở nên chắc chắn rằng đó không phải là tình cờ.

Trong chục giây đó, mảng nước gợn sóng kia đã gần hơn thấy rõ.

Gương mặt cậu tối sầm lại.

"Đó phải là một sinh vật nữa."

Nephis chậm chạp gật đầu.

"Tôi cũng nghĩ vậy."

Trong vài giây, cả hai người họ giữ im lặng. Việc một Sinh Vật Ác Mộng mới xuất hiện chỉ là việc sớm muộn

- họ đã gặp ba con, mỗi con ghê gớm theo cách của riêng mình. Sự xuất hiện của con bướm hắc ám kia cũng đã chứng minh mùi máu của Rùa Đen là như một bữa tiệc đối với đám sinh vật đói bụng kia.

Toàn bộ họ có thể làm là chờ xem thử liệu thứ kinh dị đang đến gần có phải loại mà có thể leo lên bộ mai này hay không.

Nhưng đó không phải nguyên nhân khiến Sunny cảm thấy nghiêm trọng. Mà là sự xuất hiện của mối đe dọa thứ tư buộc cậu phải đối mặt với một khả năng mà càng lúc càng có giống sự thật.

Sự thật là họ sẽ không thể dùng cái xác con Rùa Đen làm thuyền đến tận nơi an toàn, cho dù họ có hi vọng là vậy đến cỡ nào. Đã có vẻ là khả thi khi mà chỉ có Rắn Lam bơi vòng quanh hòn đảo. Sự xuất hiện của con bướm hắc ám khiến nó rơi vào nghi vấn.

Và sự xuất hiện của đối thủ thứ ba này căn bản là bóp nát hi vọng đó của Sunny. Nếu có ba, thì sẽ có bốn, năm, và nhiều hơn nữa... sớm muộn gì, một sinh vật trong đám đó sẽ có thể bò lên bộ mai này, và phát hiện hai nhân loại, rồi ăn thịt họ.

Khóe miệng cậu giật giật.

'... Nhưng chúng ta có thể làm gì?'

Họ không thể thoát bằng đường nước vì nó chứa đựng vô vàn những thứ kinh dị không thể nghĩ đến. Họ cũng không thể thoát bằng cách bay bởi vì nó cũng nguy hiểm không kém gì. Mặc dù cái xác Rùa Đen đang chậm rãi biến thành một cạm bẫy tử thần, họ lại không có lối thoát.

Cậu thở dài.

"Bây giờ thì chúng ta cứ thưởng thức chương trình này đi. Nếu tôi biết gì về con rắn già kia... thì nó sẽ không cho kẻ mới đến kia lại gần mà không có một trận chiến."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!