Chương 360: (Vô Đề)

360

- Lời bạt

Mùa đông đã tóm lấy những đường phố của NQSC bằng những ngón tay băng giá của nó, khiến người đi đường rùng mình vì cái lạnh và vội vã vào trong. Bầu trời xa xôi và lạnh lẽo, đầy những đám mây băng giá.

Trong một trong những quận khá giả hơn của thành phố, một chàng trai với diện mạo xuất chúng đang ngồi trên một hàng ghế gỉ, giữ lấy một ly cà phê thực vật xa xỉ trong tay. Bất chấp việc ăn mặc nhẹ nhàng, cậu ta có vẻ không bị cơn lạnh ảnh hưởng đến. Thật ra thì, nếu nhìn cậu ta thì người ta sẽ nghĩ không có gì trên thế giới này có thể ảnh hưởng đến cậu ấy.

Dòng người qua lại trong công viên không nhịn được mà lén lút ném những ánh mắt về phía chàng trai trẻ tuổi. Quần áo đắt tiền, dang người thon thả, làn da trắng như vôi, ánh mắt mã não lấp lánh, mái tóc bóng lưỡng đen như lông quạ... nhưng mà, trên tất cả, một khí thế tự tin và sức mạnh kiềm chế tỏa ra từ cậu... khiến chàng trai trông rất không phù hợp với nơi này.

Như thể cậu ta thuộc về một cung điện cẩm thạch thay vì một công viên nhỏ bé và ảm đạm như này.

Uống một ngụm cà phê, Sunny nhăn nhó và lắc đầu.

"... Vẫn đắng."

Đứng dậy, cậu ném ly cà phê rỗng vào một thùng rác và đi qua đường.

Ở đó, một cửa hàng tiện nghi đang mời những khách hàng tiềm năng vào trong với một biểu hiện nhiều màu sắc. Sunny chần chừ một giây, rồi mở cửa và làm đúng như vậy.

Cái chuông nhỏ gắn trên cửa vang lên trong trẻo, báo hiệu sự xuất hiện của cậu cho người nhân viên.

Bỏ qua nhân viên kia, người mà đang trợn mắt nhìn cậu chằm chằm, Sunny nhìn quanh cửa hàng khiêm tốn này. Có đủ loại thức ăn trên kệ, từ những kem tổng hợp rẻ tiền đến những món ăn vặt tự nhiên xa xỉ. Quận này chủ yếu là được ghé thăm bởi những loại người tương đương khá giả, nên có rất nhiều thứ để lựa chọn.

Nói như vậy nhưng Sunny không thật sự biết nên mua gì. Bất chấp việc bản thân cũng là người khá giả, đã từng là, cậu hiếm khi ghé thăm những cửa hàng như này. Phần lớn thời gian của cậu dù sao cũng là ở trong Cõi Mộng, và ở thế giới thức tỉnh này thì, cậu thường sẽ ăn ở Học Viện hay là tự mình nấu gì đó ở nhà.

'Hừm.'

Sunny nhìn chăm chú những cái kệ một lúc, rồi quay sang cửa sổ, nơi mà có một bàn ngang dọc theo cửa sổ để khách nếu muốn thì có thể mua đồ và ăn ngay tại đó.

Hiện tại, chỉ có một người đang ngồi trước cửa sổ. Đó là một cô gái trẻ xinh đẹp trong bộ đồng phục học sinh ngăn nắp, cô đang lơ đãng ăn một ly mì trong lúc nhìn gì đó trên thiết bị liên lạc với biểu hiện nghiêm túc. Cô có làn da trắng và mái tóc đen giống như cậu.

Thật ra, người ta thậm chí có thể nói hai người họ trống khá là giống nhau.

Sunny hắng giọng rồi hỏi bằng giọng trung lập:

"Chào. Ở đây có gì ngon vậy"

Cô gái bị phân tán khỏi màn hình thiết bị liên lạc và quay sang cậu, vẫn còn mê mẩn thứ gì đó mà cô đang xem.

"Gì cơ?"

Rồi, cô đứng hình, nhìn cậu với ánh mắt trợn to.

Sunny thở dài, đã quen với những phản ứng như này. Trước khi cậu Siêu Việt hoá đã là hơi phiền phức, nhưng mà giờ khi cậu là một vị Thánh, những người bình thường thường xuyên giật mình bởi vẻ ngoài của cậu.

Cậu mỉm cười lịch sự.

"Anh hỏi em có giới thiệu gì không. Món đó ngon không?"

Cậu chỉ về món ăn của cô.

Cô gái gật đầu, cư xử hơi ngại ngùng.

"Á... ngon... thưa ngài."

'Ngài? Ừ thì... tốt hơn là "thằng nhóc" ha.'

Sunny gật đầu và đi mua cho mình cùng loại mì đó. Rót nước sôi vào ly, cậu ngồi xuống cái ghế bên cạnh cô gái trẻ

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!