Chương 33: (Vô Đề)

33

- Biển máu

Thứ mà họ định làm đúng là có vẻ điên khùng. Đang có hai sinh vật Vĩ Đại chiến đấu ở một bên của con Rùa Đen, và Nephis muốn lặn xuống nước ở bên còn lại để cướp lấy chút thịt rùa.

Bởi vì cô đói.

Nhưng đương nhiên, đó thật sự không phải một kế hoạch quá điên rồ. Cô đã không đề nghị làm vậy vì một khát vọng rực cháy để lấp đầy bụng

- mà là vì họ cần phải làm vậy. Họ càng đói lâu, thì họ sẽ càng trở nên yếu hơn. Họ càng yếu, thì cơ hội sống sót của họ sẽ càng trở nên mong manh hơn nữa.

Nephis lẫn Sunny đều không biết liệu họ sẽ có cơ hội nào tốt hơn như này để thu hoạch chút thịt của Rùa Đen, ngay khi Rắn Lam đang bị phân tâm. Thật ra, họ thậm chí không biết liệu bản thân có thể sống đủ lâu để tận hưởng thành quả của việc mạo hiểm này.

Nếu như con bướm chiến thắng, thì họ có lẽ sẽ sớm mất mạng. Nhưng mà họ không thật sự có thể làm gì với việc đó... nên, thứ duy nhất mà họ có thể làm là chuẩn bị cho khả năng còn lại hết sức có thể.

Nhăn nhó, Sunny nhìn đi và đá Tiểu Yêu khỏi đùi mình.

"Nguyền rủa..."

Rồi, cậu nghiến răng và bắt đầu leo ra khỏi khe đá.

'Đói... cô ta đói... đói đúng không?! Đúng là... mình đã phạm phải tội lỗi gì trong kiếp trước mà những người phụ nữ gần mình đều tham ăn như này chứ?!'

Không hề hay biết về những tiếng than oán trong lòng cậu, Nephis theo sau.

Mất Sunny chỉ vài giây để leo ra khỏi dốc dựng đứng của khe đá sâu và lên đến bề mật rung chuyển của hòn đảo hắc ám. Nó rung động và lúc lắc, bị đẩy bởi sự dữ dội khủng khiếp của trận chiến đang diễn ra bên dưới làn sóng.

Không đến một giây sau đó, Thánh tiếp đất ngay gần đó, và một cái bóng rộng lớn bò ra từ hắc ám để biến thành hình dạng một con chiến mã tăm tối. Neph đến sau cùng, hơi chậm lại vì cần phải mang một cái vò hai quai dễ vỡ trong tay.

Tiểu Yêu được để lại ở khe đá tương đối an toàn, vì nó cơ bản là vô dụng trong tình huống hiện tại.

Sunny và Nephis liếc nhìn lẫn nhau và bắt đầu chạy nước rút mà không cần nói gì. Mục tiêu của họ là phần cuối của hòn đảo nơi cái đầu của Rùa Đen khổng lồ đang trôi nổi trong nước đỏ thẫm.

Nó cũng là nơi mà Rắn Lam đã xuyên thủng bộ giáp bạc của con Quái Vật Vĩ Đại và đào vào da thịt nó, để lại một vết thương to lớn. Vì vảy của sinh vật cơ bản là không thể xuyên phá, thịt của nó chỉ có thể được thu hoạch từ bên trong một điểm như vậy.

Trong lúc họ đến gần nơi cái mai Rùa Đen bắt đầu dốc xuống, Sunny thở dài và hủy đi Vải Liệm Hoàng Hôn. Chỉ còn mỗi quần đùi trên người, cậu không để ý đến ánh mắt kì lạ của Neph và triệu hồi Đánh Bắt Nhanh Nhẹn và Ngọc Trai Tinh Túy.

"... Tôi đã đổi vài món Ký Ức để dùng cho những trường hợp như này từ Nhà Đêm."

Cô nhìn vài giây, rồi dời ánh mắt đi.

"Ồ."

Trong lúc Đánh Bắt Nhanh Nhẹn tự dệt ra từ những tia sáng, Sunny ném một ánh mắt về phía cơ thể mình và hơi nhíu mày. Cậu đã luôn thon gọn, và mặc dù cơ bắp của cậu đơn giản không chịu to lên quá nhiều, chúng đã căng như dây thép kể từ lúc ở Bờ Biển Bị Lãng Quên.

Nhưng mà giờ thì chúng đã trở nên hơi quá rõ ràng, như là điêu khắc vậy. Cơ bụng của cậu như là tấm ván giăt quần áo... điều đó là không hề tốt. Cậu đã mất nhiều cân trong hành trình địa ngục xuyên qua Sa Mạc Ác Mộng và những ngày chịu đói trên xác con Rùa Đen. Cơ thể cậu chỉ còn da và cơ, không còn chút mỡ nào.

Có nghĩa là nó sẽ sớm tự ăn lấy bản thân.

Vài người đàn ông nỗ lực đạt đến thể hình như này, nhưng mà với Sunny, người lớn lên ở ngoại ô, đó là một dấu hiệu rất lo ngại.

'Chúng ta thật sự cần lấy đống thịt đó.'

Trong lúc một bộ quần áo kì lạ được dệt ra từ lưới của ngư dân che phủ cơ thể trắng muốt của cậu, cậu phát hiện Nephis lại lén liếc nhìn cậu qua khóe mắt lần nữa, vì nguyên nhân gì đó.

Hơi khó hiểu, cậu nói:

"Triệu hồi cái..."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!