27
- Trong hắc ám
Nephis nhìn vào bóng tối và nói với giọng bằng phẳng:
"Nó xảy ra sau khi Ác Ma Số Phân trở nên bất hòa với Nữ Thần Bầu Trời Đen... tôi nghĩ vậy. Nhưng lại là trước khi Hope thoát khỏi xiềng xích, và những daemon vươn lên chống lại những vị thần. Trong hắc ám... trong hắc ám đích thực mà lấp đầy những hang động và sảnh của Địa Ngục. Bên dưới Dãy Núi Rỗng."
Cô thở dài.
"Khi tôi mở mắt, tôi là một người phụ nữ làm từ đá. Một tiền thân khiếm khuyết, thô thiển, vụng về của những Thánh Đá. Tôi đang nằm trên một núi những bức tượng bị bỏ rơi giống như bản thân, toàn bộ đều vỡ nát, bị vứt bỏ và quên lãng. Mọi thứ quanh tôi phủ trong hắc ám lạnh lẽo, không có lấy một tia sáng hay một chút ấm áp từ nơi nào cả. Chỉ có tôi, những đồng loại tan vỡ, và sự im lặng cô độc."
Sunny hơi nhúc nhích.
"Hắc ám đích thực?"
Nephis chậm rãi gật đầu.
"Đúng vậy... những ngọn núi đó được gọi là rỗng, nhưng thật ra thì, chúng chứa đầy hắc ám. Sự trống rỗng đó như là một buồng chứa vĩ đãi
- đó là nơi hắc ám sống, nơi nó đến từ. Hắc ám đích thực thật ra là rất giống dòng sông này. Truyền thuyết nói rằng đã có một sinh vật khủng khiếp mà đã từng bị những vị thần chém giết, ở lúc sơ khai, và máu của nó đã thấm vào đất.
Đó là hắc ám đích thực
- máu hắc ám của sinh vật đó."
Sunny rùng mình. Sinh vật hắc ám đó... để là nguồn gốc của toàn bộ hắc ám đích thực, của toàn bộ nguyên tố hắc ám, nó chắc chắn phải là gì đó ghê gớm hơn cả một Titan Báng Bổ.
Nó chắc chắn phải là một trong những không rõ. Một sinh vật của Hư Vô...
Không biết đến những thứ cậu đang suy nghĩ đến, Nephis nói tiếp sau khi dừng lại một chút:
"Dãy Núi Rỗng là vết sẹo để lại bởi cái chết của sinh vật đó. Và vì vậy, đa số hắc ám đích thực đã ở lại bên dưới chúng. Đó là nơi mà Nether đã chọn làm nhà. Tuy nhiên, nó không hoàn toàn trống rỗng... mặc dù ông ta cai trị Địa Ngục, vẫn có nhiều thứ khác sống trong hắc ám."
Cô im lặng một lúc.
"Có những kẻ đi theo Nether, tàn tích của quân đội mà ông ta đã dẫn vào chiến tranh với Thần Bão Táp. Họ sống trong những nơi trống rỗng vĩ đại bên trong những đỉnh núi. Cũng có những đứa con của ông ta, những Thánh Đá, sống trong ngọn núi, trong trái tim của Địa Ngục. Và cũng có những sinh vật khác mà sống thấp hơn nữa, gần đáy của vực thẳm hắc ám. Đó là nơi đống bức tượng bị vứt bỏ."
Sunny cau mày.
"Đợi đã... Nether đã dấy lên một trận chiến tranh chống lại Thần Bão Táp? Một mình ông ra, trước khi việc nổi loạn?"
Một nụ cười tái nhợt hiện lên mặt Neph.
"Đúng vậy... đó là việc riêng của ông ta. Tôi không biết chi tiết về mối quan hệ của ông ta với Thần Bão Táp hay tại sao nó lại kết thúc trong sự phẫn uất. Nhưng mà ông ta chắc chắn đã ghi hận, đủ để tập trung một quân đội và xông đến cõi thần thánh. Đương nhiên, ông ta đã thua. Đa phần quân đội của ông ta bị tiêu diệt, và ông ta cô lập bản thân ở Địa Ngục, trở thành chủ nhân của nó và đánh mất bản thân trong nỗi ám ảnh tạo ra những Thánh Đá."
Cô ngừng lại một chút.
"Ông ta chắc chắn là đã cô đơn và với một trái tim tan vỡ, để tạo ra cả một chủng tộc sinh vật sống chỉ để bầu bạn với mình... hoặc có lẽ đó là cách bốc đồng, kiêu hãnh mà ông ta dùng để thách thức những vị thần. Dù sao thì, chỉ có thần là có thể tạo ra sinh vật sống. Bất chấp việc đó... bằng cách nào đó, Nether đã thành công. Nhưng mà ông ta đã thất bại nhiều lần trước khi đạt đến thành công đó."
Nephis trở nên im lặng trong một giây, rồi nói:
"Tôi... là một trong những sản phẩm thất bại đó."
Một tiếng thở dài khẽ thoát khỏi môi cô.
"Có nhiều sinh vật trong hắc ám ở rễ Địa Ngục, toàn bộ bị bỏ rơi và vứt bỏ, cũng giống như tôi. Vài thứ trong đó là kết quả của những nỗ lực thất bại của Nether trong việc tạo ra Thánh Đá. Vài thứ là những kẻ bị xua đuổi và bỏ rơi, không còn vị trí ở thế giới bên trên nữa. Toàn bộ họ đều đáng thương hại và yếu ớt... và tôi là kẻ yếu ớt nhất cả."
Nephis im lặng nhìn chăm chú vào bóng tối một lúc. Biểu hiện trên gương mặt cô là buồn bã và... ân hận? Sau một lúc, cô nhẹ nhàng nói:
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!