Chương 26: (Vô Đề)

26

- Vươn đến những vì sao

Sunny và Nephis leo trở lại vào khe đá quen thuộc chỉ sau khi bảy mặt trời đã chìm vào nước của Dòng Sông Vĩ Đại. Họ đói bụng ăn nốt phần lương thực còn lại trong Hòm Hám Của, rồi nắm lên mặt đá phong hóa để chuẩn bị ngủ.

Thánh đang canh gác ở bên ngoài, và Ác Mộng đang ở gần để bảo vệ giấc mơ của họ. Nên họ quyết định không thay phiên và để bản thân nghỉ ngơi xuyên qua cả đêm.

Thế giới nhanh chóng phủ trong hắc ám. Ánh sáng đêm của Dòng Sông Vĩ Đại không thể đến được khe đá, và không có ngôi sao hay mặt trăng trên trời. Thế giới hoàn toàn là một màu đen, như thể họ đã bị ném vào một hư vô bất tận.

Lắng nghe tiếng thở mềm mại của Neph, Sunny để cảm giác mệt mỏi tràn qua mình.

Cậu đang mệt mỏi. Nhưng mà đó không phải sự kiệt sức tàn nhẫn, ớn lạnh mà cậu đã thường xuyên phải chịu đựng trong vài tháng qua... thay vì đó, sự mệt mỏi này là một loại thỏa mãn và dễ chịu. Một thứ mà cậu từ lâu đã không cảm thấy.

Sunny đã học được rất nhiều trong buổi rèn luyện ngày hôm nay. Họ đã tập luyện với nhau đến khi mặt trời lặn, và trong lúc đó, cả hai người đã làm hết khả năng để khiến đối phương đổ mồ hôi. Cậu đã không giữ lại, và Nephis cũng vậy.

Đến cuối cùng, Sunny thấy bản thân vẫn chưa đủ. Kể cả sau thời gian dài như vậy, cô vẫn như một ngôi sao ở xa... một ngôi sao có thể nhìn thấy, nhưng mà không bao giờ có thể chạm đến. Ít nhất là về mặt kiếm thuật và làm chủ chiến đấu.

Nó đáng lẽ nên khiến cậu thất vọng, nhưng mà cậu lại thấy bản thân được cổ vũ đến kì lạ. Sunny cảm thấy như thể bản thân đã được cho thấy một đường chân trời mới... một thứ để cố gắng đạt đến, cũng như một phương hướng rõ ràng để vươn đến những vì sao.

Cậu cũng nhận ra là vẫn còn những khiếm khuyết trong sự nắm bắt Khiêu Vũ Bóng của cậu. Đó là một sự hé lộ giá trị... có nó, cậu có thể tinh chế và hoàn thiện phong cách vô dạng của mình, mang nó gần đến bước tiếp theo hơn.

Nói vậy... ngay lúc này Sunny cảm thấy rất kì lạ.

Đó là vì cậu nhận ra rằng, hiện tại, cậu đã mạnh hơn Nephis.

Đúng, cô là chiến binh giỏi hơn cậu. Nhưng mà, Sunny có thật nhiều dụng cụ có thể dùng đến. Cậu cũng có hai Ác Quỷ Siêu Việt và một kh*ng b* Thức Tỉnh bên cạnh. Nếu như hai người họ nghiêm túc chiến đấu... cậu không hoàn toàn chắc ai sẽ đứng ở cuối cùng, nhưng cậu biết cơ hội người đó là cậu là cao hơn.

Đó là một... cảm xúc bao la, gian nan, và cực kì khó chịu.

Nhưng thứ khiến cậu bất ngờ nhất, là việc nó gây ra một phản ứng yếu ớt cỡ nào trong cậu. Đã từng có lúc trở nên mạnh mẽ hơn Nephis là toàn bộ cậu nghĩ đến. Nhưng bây giờ... cậu gần như thấy hờ hững.

Đó là vậy thôi. Dù sao thì việc chạy đua đến đích cũng không ý nghĩa gì cho lắm. Vạch đích đó sẽ không thay đổi.

Việc ai trong số họ trở thành kh*ng b* trước là không quan trọng, bởi vì sớm muộn gì, cả hai người họ đều sẽ là Titan. Việc Sunny lần đầu tiên vươn lên phía trước là không có ý nghĩa

- dù sao thì Khả Năng Thăng Hoa của cô không phải loại tăng sức mạnh.

Mà dù sao họ cũng ở trên cùng một con thuyền.

Có lẽ cậu có thể cho phép bản thân cảm giác như vậy là vì cậu cảm thấy an toàn hơn về Liên Kết Bóng Tối, và quyền lực mà cô có đối với cậu. Nephis đã chứng minh cô không hề có ý định dùng đến nó... và cậu đã trở nên tự tin hơn về khả năng khiến một hay cả hai người họ chết đi nếu cô làm vậy.

'Lãng mạn chưa...'

Cậu thở dài, cảm giác bình tĩnh và ấm cúng trong hắc ám bao bọc họ.

Sau một lúc, Sunny hỏi:

"Này, Neph... cô ngủ chưa?"

Có vài giây yên lặng trước khi cô trả lời.

"Chưa."

Ẩn giấu trong bóng tối, cậu mỉm cười.

"... Túi ngủ như nào? Ấm chứ hả?"

Chỉ có hai túi ngủ trong Hòm Hám Của

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!