Chương 2: (Vô Đề)

2

- Lạc trong sương mù

"Cái quái gì?!"

Sunny đi đến mép của cái bè tạm bợ của mình và đứng yên ở đó, ngón tay cậu nhúng vào nước. Một bản sao hoàn hảo của bản thân đang đứng bất động cách cậu vài mét, cúi xuống nhìn cậu với nụ cười trêu ngươi trên môi hắn.

Gương mắt tái nhợt, đôi mắt mã não, mái tóc đen như lông quạ... đều giống cả. Nhưng mà bóng ma kia bĩnh tĩnh và đầy ác ý hơn hẳn Sunny. Có một biển bất tận của sự điên rồ ẩn giấu đằng sau hắc ám lạnh lẽo của ánh mắt thú vị của hắn.

Trong một giây, Sunny tin chắc rằng một trong những Phản Chiếu của Mordret đã bằng cách nào đó tìm thấy cậu bên trong sương mù này. Nhưng mà giọng điệu nói chuyện của bóng ma kia đơn giản là quá quen thuộc. Rùng mình, cậu nhận ra bản sao này của bản thân là sự hiện hữu của Tội Lỗi An Ủi.

Nhưng mà...

"Thần thánh. Mày trông tệ hại thật sự."

'Ừ... nhất định là cây kiếm chết tiệt đó.'

Nhưng làm sao có thể? Ban đầu, Sunny đã chỉ nghe thấy tiếng thì thầm xa xăm khi cầm Tội Lỗi An Ủi. Sau đó, cậu có thể nghe rõ ràng được giọng nói của nó. Và sau đó nữa, sau Falcon Scott, một ảo ảnh mơ hồ sẽ đi theo cậu... nhưng giờ thì, hình dạng đó đã rõ ràng đến hoàn hảo.

Nhưng đó không phải việc đáng sợ nhất.

Việc đáng sợ nhất là Sunny thậm chí không hề triệu hồi Tội Lỗi An Ủi. Làm sao hồn của kiếm nguyền rủa lại có thể ở đây, nếu bản thân thanh kiếm vẫn còn nằm nghỉ ngơi bên trong bóng tối trong linh hồn cậu chứ?!

Đột nhiên, Sunny thấy lạnh cả sống lưng.

Như thể đọc được suy nghĩ của cậu, Tội Lỗi An Ủi cười.

"A, vui thật chứ. Tao sẽ cho mày chút công trạng, Lạc Khỏi Ánh Sáng... mày ít nhất là không bao giờ không thú vị. Sao, mày sợ tao sao?"

Sunny ghét phải thừa nhận, nhưng mà đúng là vậy. Cậu không biết nên trông đợi gì từ thanh kiếm nguyền rủa... dù sao thì, nó có liên quan đến Ariel, kẻ mà vừa là Ác Ma Sợ Hãi vừa là kiến trúc sư của cái kim tự tháp ác mộng ghê gớm kia. Kể cả nếu như Ký Ức Siêu Việt chỉ chứa đựng một sự mô phỏng của một tiếng thì thầm xa xăm để lại bởi daemon cổ đại, thì nó vẫn là một món vật phẩm mang sức mạnh khủng khiếp.

Cậu biết quá rõ thứ sức mạnh đó. Sunny đã từng giết nhiều Sinh Vật Ác Mộng Đồi Bại với sự giúp của nó cơ mà – vài con cậu đáng lẽ không nên có khả năng giết được – và, kết quả là, chính cậu cũng đã bị ảnh hưởng hủy hoại của nó tác động đến. Cậu đã cho rằng bản thân đã lo liệu sự ảnh hưởng tà ác của Tội Lỗi An Ủi khá tốt...

Nhưng nếu đúng là vậy, thì tại sao bóng ma kia lại cảm giác thật hơn bao giờ cả? Làm sao nó có thể xuất hiện trước mặt cậu mà thậm chí không cần cậu nắm lấy thanh kiếm nguyền rủa?

Sunny giữ im lặng một lúc, rồi nặn ra một nụ cười.

"Sợ mày? Nhảm nhí! Đương nhiên là không."

Tội Lỗi An Ủi hơi nghiêng đầu, quan sát Sunny với vẻ hứng thú.

"Ồ... nhưng tao nghĩ mày nên sợ."

Giọng nói của hắn nghe thư thái, nhưng mà đó chỉ càng khiến những lời hắn nói ra càng ớn lạnh hơn.

Tuy nhiên, Sunny thở phào nhẹ nhõm.

"Ừ thì, tại sao phải sợ chứ? Mày đâu có thật. Tao nên sợ mỗi một thằng khốn tưởng tượng hay sao? Cuộc đời là quá ngắn ngủi để sống kiểu vậy."

Chàng trai trông như búp bê trước mặt cậu nhướng mày.

"Mày chắc là tao không có thật?"

Sunny khịt mũi.

"Trước đó thì không, nhưng giờ thì chắc rồi. Đương nhiên là tao đã nghi ngờ từ một lúc lâu, nhưng vì mày không đủ phiền phức để tao phải lãng phí thời gian tìm hiểu kĩ càng, tao đã chọn tập trung vào những thứ khác. Nhưng mà này, vì lúc này chỉ có hai người chúng ta, để tao làm rõ vài thứ."

Cậu di chuyển ra khỏi mép cái bè và ngước lên nhìn Tội Lỗi An Ủi trong lúc vẫn đang ngồi.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!