18
- Bị chôn vùi
Hai người họ leo ra khỏi khe đá và đứng nhìn bảy mặt trời di chuyển qua bầu trời bao la. Họ im lặng một lúc. Đến cuối cùng, Sunny lên tiếng, giọng nói cậu mang theo cảm giác kinh ngạc và rối rắm.
"Tôi biết là không hợp lý... nhưng mà nó đúng là rất hợp lý, cô biết đó?"
Nephis cau mày, ý nghĩ của cô cũng tương tự cậu. Cô đã đọc cả hai mô tả, và mặc dù giả thuyết của Sunny nghe rất điên rồ, nhưng mà nó cũng thuyết phục theo cách kì quặc và vô lý.
Cậu hít vào một hơi sâu và tiếp tục xoáy vào giả thuyết của mình.
"Ý tôi là, nghe này... chúng ta đang ở trong Sa Mạc Ác Mộng, và tiến vào Ác Mộng Thứ Ba thông qua một Hạt Giống mà đã từng là một phần của Lăng Mộ Ariel. Theo logic thì Ma Pháp đáng lẽ phải đưa chúng ta đến quá khứ của sa mạc, hoặc ít nhất là quá khứ của kim tự tháp đen. Nhưng mà, nó lại đưa chúng ta đến Dòng Sông Vĩ Đại. Đó rõ ràng là mâu thuẫn."
Sunny vuốt tóc ra sau và xoa mắt, cố gắng hiểu thấu câu đố này.
"Nhưng mà toàn bộ sẽ hợp lý nếu như Dòng Sông Vĩ Đại thật ra nằm trong kim tự tháp. Chắc rồi, cho dù kim tự tháp có lớn cỡ nào đi nữa, thì nó không thể nào đủ lớn để chứa đựng cả một vùng của Cõi Mộng, hay thậm thí là cả một thế giới. Đó là nếu chúng ta suy nghĩ về nó từ quan niệm của logic nhân loại. Nhưng mà, Ariel không phải người. Ông ta là một daemon
- một d*ng ch*n thần. Tồn tại như vậy không bị ràng buộc bởi logic thông thường.
Nếu ông ta có thể tạo ra một kim tự tháp mà không bao giờ có thể đến gần nó cho dù người ta có đi về phía nó lâu cỡ nào, thì ai nói ông ta không thể tạo ra một kim tự tháp có thể chứa cả một thế giới?"
Nephis cân nhắc những lời nói của Sunny. Mắt cô vẫn dán vào Dòng Sông Vĩ Đại, và con rắn lam ẩn nấp bên dưới bề mặt nó, với sự điên rồ và đói khát trong ánh mắt nó.
Cố gắng không nhìn đến sự hiện diện rùng mình của con rắn, cô thở dài và nêu lên ý kiến của bản thân.
"Vậy thì, ông ta cũng đã tạo ra thế giới đó? Ừ thì... giờ khi tôi nghĩ đến, ông ta có thể đã làm vậy. Cả hai người chúng ta đều cho rằng nơi này trông giống Biển Hồn, phải không? Có lẽ nó không phải Biển Hồn, mà là được làm từ một cái. Ariel xây dựng một kim tự tháp đen từ xác một Titan Báng Bổ. Ông ta tạo ra Dòng Sông Vĩ Đại từ máu của nó. Rồi tạo ra thế giới từ linh hồn của nó?
Nếu là vậy... thì bảy mặt trời kia là làm ra từ bảy mảnh hồn Thần Thánh mà con Titan đã để lại."
Nephis dừng lại một giây và nói thêm, giọng nói cô thấm vị trầm trồ.
"Nếu nhân loại của Bờ Biển Bị Lãng Quên có thể tạo ra một mặt trời nhân tạo, thì không có lý nào Ariel lại không thể tạo ra bảy cái tốt hơn nữa."
Sunny chấp nhận ý kiến đó với một cái gật đầu.
"Điều đó cũng sẽ giải thích được tại sao không có sao trên bầu trời đêm, và tại sao nó hoàn toàn có màu đen. Bởi vì nó không phải bầu trời thật sự... thay vì vậy, kim tự tháp đen thì rỗng, và thứ mà ta đang nhìn thật ra là bức tường bên trong của nó."
Hai người họ trao đổi ánh mắt, trở nên thuyết phục hơn với giả thuyết kinh ngạc của mình.
Rối rắm, Nephis nhìn bảy mặt trời một lần nữa và nói ra lo lắng của mình.
"Vậy, Ariel đã tạo ra nơi này... Lăng mộ này... để chôn sự thật mà ông ta không thể chịu đựng. Và có người nói rằng có một bí mật đáng sợ được giấu ở cửa sông của nó. Dễ để kết luận rằng sự thật mà ông ta chôn vùi và bí mật đáng sợ kia là một. Tuy nhiên... chẳng phải đó là một kì công quá sức phức tạp? Tạo ra một thế giới, giấu nó trong một kim tự tháp bất hoại, và tách nó khỏi dòng chảy tự nhiên của thời gian, toàn bộ chỉ để che giấu một bí mật?
Tại sao ông ta lại muốn vượt qua vô vàn rắc rối như vậy?"
Sunny lắng nghe lời cô nói với biểu hiện nghiêm trọng.
Cậu im lặng một chút, rồi phỏng đoán về động cơ của Ariel.
"Có lẽ không phải là ông ta muốn, mà là vì không có lựa chọn khác. Sự thật được che giấu ở cửa sông của Dòng Sông Vĩ Đại, và Dòng Sông Vĩ Đại trôi từ tương lai vào quá khứ. Nhưng... cửa sông của nó là gì, thật sự? Thứ gì mà có thể là kết thúc của một con sông mà chảy xuyên thời gian, vào đến quá khứ?"
Sunny ngừng lại, đăm chiêu, rồi đến một kết luận kì lạ.
"Kết thúc duy nhất của một con sông như vậy chỉ có thể là... nơi thời gian vẫn chưa tồn tại. Phải không? Nơi quá khứ chấm dứt. Cửa sông của Dòng Sông Vĩ Đại phải là điểm mà quá khứ biến mất vào hư vô nguyên thủy, thứ luôn tồn tại và luôn thay đổi, và đã tồn tại trước khi những khái niệm như tử vong và thời gian được tạo ra. Bởi những vị thần. Thật ra, cửa sông phải tồn tại trước khi những vị thần ra đời. Và, vì vậy... bên ngoài điều khiển của họ.
Nếu Ariel muốn che giấu gì đó từ cả những vị thần, thì chẳng phải ông ta cần phải đi xa đến vậy?"
Nephis thở dài, rồi xoa mặt, vật lộn với bản chất nghịch lý của những hé lộ này.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!