Chương 12: (Vô Đề)

12

- Trận chiến thảm họa

Sunny nhìn chăm chú cái đầu bò sát khổng lồ mà vừa dâng lên từ bên dưới làn sóng. Những dòng nước chảy xuống từ nó như những thác nước gào rú, và lớp bạc hoen ố kia bọc lấy nó như một bộ giáp. Mắt con quái vật như những hồ nước đục ngầu, và cái mỏ khổng lồ của nó thì như một cái mũi đâm của một con thuyền chiến vậy.

Đương nhiên, không có con thuyền nào ở thế giới thức tỉnh có thể so sánh với sức mạnh hủy diệt của cái mỏ này.

Thứ mà Sunny đã cho là một hòn đảo, thật ra là bộ mai của một con rùa đen khổng lồ.

Cậu đứng hình, bị choáng bởi kích thước kinh dị của con Quái Vật Vĩ Đại.

'... Vậy mà mình còn tưởng con rắn biển kia đã khổng lồ.'

Rắn biển mà đã theo sau Sunny đúng là khá to

- nó dễ dàng to hơn Titan Sa Ngã Goliath, thứ mà Sunny đã giết trong trận chiến ở Falcon Scott. Tuy nhiên, cơ thể của sinh vật đó cũng chỉ dài khoảng vài trăm mét.

Còn con quái vật rùa này thì là hơn cả cây số. Đứng trước nó, con rắn kia đúng là có vẻ nhỏ bé.

Vậy mà, nó có vẻ không e ngại.

Con rắn lam cũng đã ngẩng đầu khỏi mặt nước, và đang nhìn chăm chú con Quái Vật Vĩ Đại trước mặt nó với ánh mắt đục ngầu, điên dại.

Hai Sinh Vật Ác Mộng quan sát lẫn nhau.

Còn Sunny thì chửi rủa định mệnh mình.

'Chết tiệt... chết tiệt! Mình đã hi vọng có thể đạp chân lên gì đó cứng rắn lần nữa!'

Thay vì một chốn bình yên, cậu tìm thấy một sinh vật mà thậm chí còn khủng khiếp hơn cả thứ đang chờ đợi nuốt chửng mình.

"Mày vẫn có thể đạp chân lên con rùa đó, mày biết mà hả."

Tội Lỗi An Ủi nhếch mép cười.

Sunny u ám lườm nó, rồi quay sang hai sinh vật kia.

Vào lúc đó, con rùa khổng lồ hơi cúi đầu và phát ra một tiếng gầm gừ đe dọa

- nghe như tiếng sấm vang rền vậy. Nước vẫn còn chảy xuống từ những vảy đen của nó, ánh mắt đục ngầu chậm rãi thắp lên ánh sáng bạc tối.

Nó rõ ràng không vui với việc một Sinh Vật Ác Mộng khác dám tiến vào địa bàn và quấy rầy giấc ngủ của nó.

Con rắn lam nhìn nó chăm chú thêm vài giây, rồi quay mũi và ném một ánh mắt điên dại về phía Sunny.

'Con rắn già kia suy nghĩ gì vậy? Quay đuôi và bỏ chạy đi đồ thần kinh!'

Sunny vẫn còn nhớ rõ ràng sự dễ dàng mà Cua Bách Trưởng đã giết đám Cua Ăn Xác. Một con Quái Vật mạnh mẽ và chết chóc hơn nhiều so với một con Quái Thú, cho dù Cấp Bậc đó là gì... nếu như rắn biển kia còn chút đầu óc gì, thì nó sẽ rút lui để tránh việc khiến con rùa đen giận dữ hơn nữa.

Đó là tin tức tốt đối với Sunny. Mặc dù cậu đã không tìm được nơi trú ẩn khỏi con vật kia trên mai của một Quái Vật Vĩ Đại, Quái Vật Vĩ Đại vẫn có thể giúp cậu loại bỏ một kẻ bám đuôi đáng sợ.

Con rùa cũng không có vẻ đã phát hiện Sunny. Nếu mọi thứ ổn thỏa...

Nhưng đương nhiên là không.

Bất chấp việc nhỏ hơn nhiều con Quái Vật Vĩ Đại trước mặt, và phỏng đoán là cũng yếu hơn nhiều, con rắn lam phát ra một tiếng rống điên dại và lặn xuống nước, bơi về phía con rùa khổng lồ với tốc độ đáng kinh ngạc. Những lưỡi đao nhô ra từ lưng nó cắt bề mặt dòng sông và để lại một đường bọt trắng sau lưng nó.

Sunny hơi giật mình.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!