11
- Đảo hắc ám
Sunny lướt xuyên quay bầu trời tăm tối trên một dòng nước lấp lánh, bao la. Gió đang v**t v* làn da cậu, và sự yên lặng yên bình vẫn đang ngự trị thế giới. Nếu không phải đôi lúc cậu cần đâm bản thân với một cây kim sắc bén, thì cậu đã có thể thấy tình huống này là khá thư giãn.
Đương nhiên, cũng có một con quái vật rắn mà đang kiên nhẫn đuổi theo cậu, nhìn chăm chú vào màn trời đêm đen tuyền với đôi mắt đục ngầu của nó.
Cậu cũng phải liên tục duy trì cảnh giác cao độ
- ai biết được thứ gì có thể tấn công cậu từ phía trên.
Sau một lúc, Sunny thở dài.
'Mệt mỏi thật sự.'
Cậu bắt đầu nhớ nhung những ngày rơi trong Bầu Trời Bên Dưới. Ít nhất lúc đó thì cậu có một cái xác Mimic để ngồi trên. Giờ thì, không có nơi nào để cậu nghỉ ngơi cả
- Sunny tiếp tục bay về trước, bị vây quanh bởi không gì khác ngoài không khí trống rỗng.
Và thay vì Mordret, cậu có Tội Lỗi An Ủi ám bên cạnh. Thật sự khó nói kẻ nào là người đồng hành tệ hại hơn.
"Gì cơ? Mày điên... tao mãnh liệt phản đối sự so sánh này!"
Bóng ma căm ghét lườm cậu, rồi nhìn đi nơi khác.
Sunny thở dài lần nữa.
"Ừ, ừ... mày đẹp trai hơn hẳn thằng kia. Xin lỗi. Tao nói quá lời."
Tội Lỗi An Ủi khịt mũi khinh thường, và họ tiếp tục đi về trước trong sự im lặng.
Sau một lúc lâu, ánh sáng nhàn nhạt của dòng nước bên dưới trở nên yếu hơn. Đường chân trời phía đông sáng lên, và rồi, mặt trời đầu tiên xuất hiện từ bên dưới cùng một vương miện ánh sáng đỏ tía.
Một ngày mới đã bắt đầu.
Ánh sáng mềm mại thẩm thấu trong Dòng Sông Vĩ Đại dần tiêu tan, và bảy mặt trời lần lượt xuất hiện từ dưới nước. Không lâu sau đó, đường chân trời phía tây lại bắt đầu phủ trong ánh lửa đỏ sẫm của hoàng hôn.
Ở mọi nơi khác, thì đang là một ngày sáng sủa.
Sunny nhìn chăm chú Quái Thú Vĩ Đại bên dưới mình với vẻ tiếc hận. Cậu đang có xúc động muốn triệu hồi Cung Chiến Của Morgan và bắt đầu biến con rắn cổ đại thành một cái bia tập bắn. Kể cả nếu như những mũi tên của cậu là không đủ để đâm xuyên cái vảy lam của sinh vật, cậu chắc chắn là chúng ít nhất sẽ khiến nó khó chịu.
Tại sao Sunny phải là người chịu đựng sự khó chịu một mình chứ? Nhưng mà, làm vậy sẽ tiêu tốn tinh túy. Cậu không muốn lãng phí nó bất cẩn như vậy trong tình huống mà chuyện gì đều có thể xảy ra tiếp đó.
Nghiến răng, Sunny giữ vững ý chí và tiếp tục bay trên mặt nước.
Một giờ trôi qua. Rồi, một giờ nữa.
Thật ra thì, Sunny không hề biết nếu đó có phải là giờ hay không
- bảy mặt trời chiếu sáng Dòng Sông Vĩ Đại là quá kì cục và không đáng tin cậy để có thể dùng đo đạc thời gian. Cậu chỉ đoán bao lâu đã trôi qua dựa trên trực giác, nhưng mà cậu cũng có thể dễ dàng là đã đoán sai.
Dù sao đi nữa... nhiều thời gian hơn trôi qua cậu. Hay Sunny là người trôi qua thời gian nhỉ? Những câu hỏi kiểu này đang khiến cậu phát khùng.
'Mình thật sự bắt đầu...'
Sunny đột nhiên đứng hình và nhìn về phía một điểm nhất định trên Dòng Sông Vĩ Đại.
Ở đó, vẫn còn cách một đoạn rất xa... một chấm đen cuối cùng đã xuất hiện trên mặt nước lấp lánh. Tim cậu khựng lại một nhịp.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!