Chương 1: (Vô Đề)

1

- Một lần nữa, cảm xúc hơn

Sunny mơ về một kim tự tháp đen.

Trang nghiêm và phủ trong hắc ám, nó dâng lên từ một biển cát trắng hoàn mĩ như một ngọn núi cao. Những dốc của nó như là đồng bằng rộng lớn, và đỉnh nhọn của nó như một mũi giáo đâm xuyên thiên đường. Trên nền trời đầy ánh sao, kim tự tháp như một vết rách đen trong thớ vải của thế giới.

Kiến trúc đó được xây từ hàng triệu tảng đá khổng lồ. Mỗi tảng hắc ám hơn cả bản thân hắc ám và được sắp đặt hoàn hảo, không có một khe hở nào giữa chúng. Và mỗi tảng... mỗi...

Sunny cảm thấy một sự kinh hoàng lạnh lẽo nắm lấy tim cậu.

Mỗi một tảng đá đó... đều là một Hạt Giống Ác Mộng. Có hàng triệu tảng, vài cái đã nở rộ, vài cái vẫn còn chờ đợi đến lượt. Ở đáy kim tự tháp, những cơn Ác Mộng nông cạn và yếu ớt. Cao hơn, chúng khủng khiếp và khó tưởng tượng ra. Và cao hơn nữa...

Dốc của kim tự tháp khổng lồ bị vỡ và đầy những vết nứt, với nhiều tảng hoặc là đã bị tan vỡ thành bụi hoặc là bị thiếu mất. Bốn vết sẹo to lớn làm bẩn bề mặt hoàn mĩ của nó, như thể một quái vật báng bổ nào đó đã xé rách vật liệu đá trường tồn kia với một bộ vuốt khổng lồ.

Trên những vết sẹo là một viên đá chóp.

Nhưng Sunny... cậu không phải người mà có thể nhìn vào nó.

Khoảnh khắc cậu làm vậy, linh hồn cậu đau đớn quằn quại, và tinh thần cậu tan vỡ.

Thời gian chảy ngược lại, nhưng rồi như bị vấp và đông cứng.

Thời gian vặn vẹo và hét lên.

Hình dạng kim tự tháp đen nổ tung thành vô vàn những mảnh không ánh sáng.

Và rồi, không còn Sunny nữa.

Có âm thanh gió huýt bên tai.

Cậu đang ngã.

Tỉnh táo lại, vẫn còn mơ hồ, cậu thở dài.

'Lại bắt đầu rồi đây...'

Trước khi làm gì khác, Sunny triệu hồi Ngọc Trai Tinh Túy...

Giây kế tiếp, cậu rơi xuống nước.

'Ha! Biết ngay là như vậy mà!'

Thay vì điên cuồng giãy dụa, cậu để cơ thể chìm xuống và chờ đợi Ký Ức hô hấp hiện ra. Cùng lúc, Sunny vươn giác quan bóng của mình ra ngoài và cố hiểu được nơi xung quanh mình..... Nước. Không có gì ngoài nước.

'Ừ thì, kì lạ. Chẳng phải mình vừa ở trong sa mạc vài giây trước đó?'

Họ tiến vào Ác Mộng thông qua một tảng đá đen khổng lồ mà nằm giữa những đồi cát, nửa bị chôn vùi. Vì Hạt Giống ở trong sa mạc, Ác Mộng đáng lẽ cũng phải xảy ra trong sa mạc... trừ khi Ma Pháp đã mang họ đến quá khứ thật xa xăm, đến mức bản thân sa mạc vẫn chưa tồn tại, mà còn ở dưới đáy biển.

Nhưng mà có việc là...

'Đó... rất kì lạ.'

Nước mát mẻ quanh cậu không phải nước biển. Đó là nước ngọt. Nếu Sunny muốn, cậu có thể mở miệng và uống nước thỏa thích. Đương nhiên là cậu sẽ không làm vậy.

'Hờ.'

Một thứ là chắc chắn. Sunny đã đoán từ trước, nhưng mà sau khi nhìn thấy Lăng Mộ Ariel trong cảnh tượng ở đầu Ác Mộng, cậu bây giờ là chắc chắn – tảng đá đen khổng lồ đó đúng là một trong những tảng đá mà đã xây dựng lên kim tự tháp vĩ đại. Đòn đánh không thể tưởng tượng nổi mà đã để lại bốn vết sẹo trên bề mặt của mộ của daemon chắc chắn là đã khiến vài cái bay đi xa vào sa mạc.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!