Cậu đến ống khói khổng lồ kia không quá nhiều khó khăn, tránh né những hàm răng của đám sinh vật giống cá hung hăng với sự giúp đỡ của Cánh Hắc Ám và vài cú nhảy nguy hiểm. Kiến trúc đó rộng và cao phi thường, ít nhất ba trăm mét về phía bầu trời... và đó chỉ là phần nhìn thấy được trên mặt nước.
Có vài lỗ hổng trong thân kim loại của ống khói, nên Sunny không lãng phí thời gian và nhảy qua một trong số chúng. Cậu thấy mình ở trong một cái giếng rộng lớn, tăm tối, nước đọng tỏa ra cơn lạnh thấu xương dưới chân vài mét. Một vòng tròn ánh sáng bé tí nhìn thấy được vài trăm mét ở trên đầu.
Sunny không biết ngành công nghiệp ghê gớm nào mà cần một cái ống khói khổng lồ như vậy
- thậm chí là ba cái lận
- và loại độc tố gì mà đã được chúng thải ra bầu khí quyển trong quá khứ. Nhưng mà, ngay cả bây giờ, nhiều thập kỷ và thế kỷ sau, không khí bên trong vẫn độc hại và khó thở, khiến cậu nhớ lại những ngày tệ nhất ở ngoại ô.
Nhăn nhó, Sunny nhìn quanh, rồi nhảy xuống một mảnh giàn giáo dưới vị trí của cậu khoảng một chục mét.
Tiếp chân lên kim loại tồi tàn kia mà không phát ra một tiếng động, cậu mỉm cười với Thánh, người mà đã đứng đó, bất động như một bức tượng, với một cây cung trong tay. Hiệp sĩ trầm mặc khẽ quay đầu, xem như là chào hỏi, rồi tiếp tục hờ hững quan sát đáy của ống khói.
Cậu có thể cảm nhận Ác Mộng đang núp trong bóng tối gần đó, đã biến thành dạng cái bóng. Con ngựa di chuyển, chào hỏi cậu, rồi lại trở nên yên ắng.
"Làm tốt lắm hai người."
Thiết bị liên lạc của Sunny rít lên.
"Lên đây coi, tôi chán muốn chết đây này."
Cậu thở dài, rồi cũng biến thành một cái bóng và leo lên kiến trúc cao này, lướt lên trên theo đường xoắn ốc rộng. Trong lúc Sunny lên bức tường hợp kim cũ kĩ, cậu thấy bản thân không tự chủ suy nghĩ về việc sẽ mất bao lâu để Tiểu Yêu ăn cả thứ này. Rồi, cậu tỉnh táo lại và khịt mũi khinh thường.
'Thần thánh, đầu óc mình nghĩ gì vậy nè?'
Nhưng mà... đây thật sự là rất nhiều kim loại...
Ở trên đỉnh ống khói, những cỗ máy kì lạ được lắp vào miệng giếng, và bức tường bị đen đi bởi vì lửa và bồ hóng. Cái mùi chát kia hơi giảm đi một chút vì gần bầu trời thông thoáng hơn một chút.
Jet đang ngồi trên một thứ máy móc đó, chân cô đung đưa trên vực thẳm bên dưới. Phát hiện Sunny bước ra từ bóng tối, cô đậy cái nắp lại cho một cái bình giữ nhiệt mà quân đội cung cấp, ném nó vào ba lô, và nhếch mép cười.
"Cậu đây rồi."
Cậu gật đầu.
"Ừm. Xin lỗi để cô phải chờ."
Kẻ Gặt Hồn lắc đầu.
"Tôi đã có nhiệm vụ trinh sát dài cả tuần. Nói thật thì có một cơ hội ngồi thư giãn vài giờ chính xác là thứ tôi cần."
Jet đã tham gia Đơn Vị Trinh Sát Đặc Biệt, giống như Sunny. Họ chủ yếu làm việc một mình, nhưng mà với những nhiệm vụ nguy hiểm hơn, Chỉ Huy Quân Đội tổ đội hai người hoặc nhiều hơn để cùng nhau trinh sát. Kết quả là, hai người họ tiếp tục phối hợp và chiến đấu cạnh nhau trong phần lớn vài tháng qua. Đến hiện tại, họ đã là một tổ đội rất tốt.
Jet đứng dậy và nhìn quanh, quan sát những máy móc cổ đại.
"Này, cậu có biết những thứ này là dùng làm gì không?"
Sunny lắc đầu.
"Không. Cô biết?"
Cô đi dọc theo một mảnh hợp kim và gật đầu.
"Là một hệ thống lọc. Cơ bản là, một lò thiêu liên tục đẩy một luồng khói độc hại thông qua ống khói, và ở trên đỉnh... là một lò khác. Cái này là để đốt đi những độc tố khỏi khói và ngăn nó đến bầu khí quyển. Nên, mỗi ống khói này được dùng để b*n r* một cột lửa khổng lồ vào bầu trời. Chắc chắn cảnh tượng đó là rất đáng nhìn, đặc biệt là vào mùa đông."
Sunny gãi gãi sau đầu.
"... Nghe có vẻ ngu ngu."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!