Chương 14: Quyền uy

Sunny cúi xuống, nhìn biển mây lăn qua. Cậu suy ngẫm những lời Neph vừa nói.

Vài thứ trong đó là kiến thức thông thường... người ta từ lâu đã có giả thuyết rằng có một ý nghĩa sâu xa trong cách Ma Pháp đặt tên những Cấp Bậc. Người Thăng Hoa được gọi là Thăng Hoa vì họ đã dâng lên trên bản chất nhân loại, Người Siêu Việt thì được gọi là Siêu Việt là vì họ đã phá xuyên qua nó, có được vài đặc tính của thần thánh.

Những Người Tối Thượng thì đi thêm một bước nề về phía thần vị, và bước đó có vẻ như có liên quan đến quyền uy. Thật sự cũng hợp lý. Bởi vì quá trình đó là tương tự với cách Sinh Vật Ác Mộng nâng lên Lớp Bạo Chúa mà cũng có liên quan đến thống trị và quyền uy.

Nhưng mà, có một thứ trong những việc Nephis vừa nói bắt lấy sự chú ý của Sunny. Cậu liếc nhìn cô và hỏi:

"Cô nói rằng "bắt đầu" cô đọng Lĩnh Địa của họ?"

Từ đó mang nhiều ý nghĩa hơn người ta cho rằng. Nếu có một bắt đầu, thì cũng sẽ có một kết thúc. Quan trọng hơn nhiều, nó cho thấy Lĩnh Địa không phải thứ mà những Người Tối Thượng đơn giản có ngay.

Có một quá trình.

Neph mỉm cười.

"Đúng vậy, cậu đã bắt đúng trọng tâm của vấn đề. Lĩnh Địa không phải là cố định... như mọi dạng quyền lực khác, chúng có thể thay đổi và bị thay đổi. Nói đơn giản, một Lĩnh Địa có thể phát triển lớn hơn

- thật ra thì tôi nghi ngờ rằng nó phải lớn lên để một Người Tối Thượng có thể đến được tiềm năng của họ. Và, vì vậy, một Lĩnh Địa cũng có thể bị làm cho giảm đi."

Mắt Sunny lóe lên. Cậu đã bắt đầu hiểu được...

'Ra là vậy. Mình hiểu rồi... đương nhiên! Quá là hợp lý!'

Cậu nhìn cô chăm chú, những cái bóng quanh cậu trở nên hắc ám hơn.

"Và chính xác thì những Lĩnh Địa lớn hơn bằng cách nào?"

Ngôi Sao Thay Đổi yên lặng một giây, rồi nhìn về phía bầu trời.

"Ừ thì... khó nói. Dù sao thì toàn bộ Lĩnh Địa đều là độc nhất, cũng như mỗi Phân Loại là độc nhất. Nhưng mà, có vài điểm tương đồng mà khả năng cao là chúng đều sẽ có. Nên, tôi nghĩ là có hai cách. Một là cách tự nhiên

- đó là cách mà những người cổ đại của Cõi Mộng tỏa ra quyền uy của họ và xây dựng Lĩnh Địa."

Sunny chậm rãi gật đầu. Những người như Noctis và Auro của Bộ Chín đều là Người Thức Tỉnh... nhưng mà, cậu biết rất ít về cách họ đã có thể lên đến Cấp Bậc cao hơn. Trong quá khứ cổ đại đã không có các Ác Mộng, và cũng không có Ma Pháp.

Ma Pháp...

Nephis nhìn thấy vẻ mặt nhận ra của cậu và gật đầu.

"Đúng vậy. Ma Pháp cung cấp bánh xe tập chạy cho những Người Thức Tỉnh ở Cấp Độ thấp hơn, tạo ra những con đường khủng khiếp, nhưng mà nhanh chóng và trực tiếp để họ đến được sức mạnh vĩ đại hơn. Có quá nhiều dụng cụ mà nó cung cấp cho chúng ta, đến mức chúng ta thậm chí còn không để ý đến. Nên tại sao nó không hỗ trợ những Bá Chủ chứ? Ma Pháp đã tạo ra một con đường thẳng tắp để những Người Tối Thượng có thể mở rộng Lĩnh Địa của họ."

Cô lùi lại một bước và đặt bàn tay lên bức tường ngà của tòa tháp.

"Cậu đã hiểu chưa?"

Sunny nhìn chằm chằm, im lặng. Vài giây sau đó, cậu nói bằng giọng trầm thấp:

"Những... Thành Trì?"

Neph mỉm cười.

"Chính xác. Cho dù người ta có quyền uy gì, thì nó chỉ có thể được mở rộng thông qua hai biện pháp... tôi nghĩ vậy.

Địa bàn, hoặc những người khác. (Khúc này quan trọng, mn nhớ kĩ). Thành Trì tự nhiên bao gồm cả hai. Chúng ta biết từ lâu là Ma Pháp tạo ra những Cổng Dịch Chuyển, thứ mà là trái tim và mục đích tồn tại của những Thành Trì.

Tuy nhiên, hóa ra là có nhiều hơn như vậy nữa. Nhiều hơn hẳn..."

Cô yên lặng vài giây, rồi cau mày.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!