Chương 150: Nhà

Sunny ngồi ở mái hiện thêm một lúc, không suy nghĩ về gì cụ thể cả.

Cậu tự hỏi về tương lai, và về quá khứ.

Chuyện gì đã xảy ra với Noctis thực? Chuyện gì đã xảy ra với Hope thực? Chuyện gì đã thật sự xảy ra với vương quốc nguyền rủa của cô? Cậu đã thấy những cái xác của Sevras và Hoàng Tử Mặt Trời trong Cõi Mộng. Nhưng Solvane đã vẫn còn sống. Con Dao Ngà và Hắc Diện Thạch chưa từng được dùng, cho thấy những sự kiện thực liên quan đến việc giải phóng Hope đã tương tự nhưng vẫn khác xa với cách đã diễn ra bên trong Ác Mộng.

Liệu Noctis đã thành công với tham vọng hợp tác cùng Weaver? Liệu Ác Ma Định Mệnh đã giúp hắn tìm cách phá vỡ xiềng xích trường tồn của Hope mà không phải dùng hai con dao?

Nếu vậy... liệu tên pháp sư, có lẽ, đã sống sót sau sự nổi loạn điên rồ của hắn?

Cái giá mà hắn đã phải trả là gì?

Đương nhiên, Sunny biết rằng không có câu trả lời cho những câu hỏi này. Cậu chưa từng có thể biết được sự thật. Những sự kiện mà cậu đã sống qua trong Ác Mộng là quá xa xôi, và phủ trong quá nhiều bí ẩn để cậu có thể khám phá nó..... Trong lúc suy nghĩ về những thứ đó, một dáng người quen thuộc đột nhiên xuất hiện trên đường.

Một cô gái tuổi teen với làn da trắng bệch và tóc đen đang đi về nhà từ trường học, trên mặt có biểu hiện u buồn.

Nhìn thấy Sunny, cô đông cứng trong một giây, rồi đột nhiên chạy đến.

Nửa đường đến hiên nhà, Rain nhớ lại bản thân và chậm lại, ngượng ngùng cố che giấu sự kích động của mình.

Cô dừng lại gần Sunny, chần chừ một giây, rồi dùng nắm tay nhỏ bé của mình đánh vào vai cậu.

"Anh... anh ở nơi quái nào vậy? Anh trở lại rồi? Anh đi mất lâu quá đó!"

Sunny dựa ra sau và nhếch mép cười.

"Chào, Rain. Đương nhiên là anh đã trở lại. Em không thấy sao? Còn về việc đã ở đâu... anh chỉ là đi thăm một đền thờ. Rồi, đi trên thuyền một chuyến. Rồi, ghé thăm vài tòa tháp, ở trong nhà hát một lúc, làm bạn với một con ngựa, sống trong một đền thờ khác nữa một thời gian. Cuối cùng, anh ghé thăm một thành phố rất xinh đẹp và làm quen với những người cai trị nó. Tại sao?

Em nhớ anh à?"

Rain nhìn cậu chăm chú vài giây, rồi khịt mũi.

"Em? Ha! Tại sao em lại nhớ anh chứ, thế giới này đâu có thiếu người?!"

Cô bé trở nên im lặng, cúi xuống, rồi ngượng ngùng nói thêm:

"Ừ thì... có lẽ em có nhớ anh... một chút bé tí thôi. Người dạy kèm mới của em là một Người Thức Tỉnh rất đáng kính trọng, nhưng mà không vui như anh."

Sunny nhìn cô bé vài giây, rồi mỉm cười:

"Một Người Thức Tỉnh hử? Quả là đáng tiếc. Anh đã là một Bậc Thầy rồi."

Rain đứng hình và sửng sốt nhìn cậu.

"Anh là một Bậc Thầy? Như là... một Người Thăng Hoa? Đợi đã... gì cơ?"

Nụ cười của cậu dần biến đểu.

"Quả thật là vậy. Em có biết như vậy có nghĩa là gì không?"

Cô chần chừ.

"Là gì?"

Sunny nghiêng ra trước và nói bằng giọng thân thiện:

"Ừm thì, đương nhiên có nghĩa những buổi học với anh sẽ đắt tiền hơn rất nhiều!"

Cậu cười, rồi trở nên yên lặng, và nói thêm sau khi ngừng lại một chút:

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!