Chương 250: Khởi hành

Sunny không định làm gì đặc biệt cho ngày hôm nay, phần lớn vì cả đoàn tàu đều đang có tâm trạng u buồn. Đây là đông chí đầu tiên kể từ lúc họ rời khỏi Bờ Biển Bị Lãng Quên, nên những Người Giữ Lửa tụ lại với nhau, tưởng nhớ những người bạn đã ngã xuống và cầu may mắn cho những Người Ngủ trẻ tuổi mà chuẩn bị tiến vào Cõi Mộng.

Nhưng mà, Effie và Kai có kế hoạch khác. Có vẻ như Cassie đã nói với hai người họ hôm nay là sinh nhật cậu, nên nữ thợ săn đã nấu một món đặc biệt, và bốn người họ có một tối tương đối xa hoa ở phòng sinh hoạt nhỏ hơn, thay nhau kể chuyện đã xảy ra với họ trong năm qua và cười này cười nọ.

Tiếng cười là tốt hơn nhiều so với sự buồn bã.

Đặc biệt là khi không ai trong số họ biết khi nào họ mới có cơ hội để cười lần nữa..... Ngày kế tiếp, hư vô tăm tối quanh họ đã đủ nóng để khiến việc di chuyển trên boong tàu trở nên khó khăn. Tất cả bọn họ đã hủy gần hết giáp để điều khiển buồm, cơ thể họ đầy mồ hôi. Mọi người làm việc cùng nhau để giữ con thuyền lơ lửng và di chuyển về đúng hướng, chia thành hai ca.

Một ca sẽ điều khiển con thuyền trong lúc ca còn lại rút lui vào trong để làm mát và uống nước. May mắn là với không khí nóng thổi từ bên dưới, họ không cần tất cả mái buồm để có thể đạt được mục đích, khiến mọi việc dễ hơn.

Lần trước Sunny đã mất khoảng một tháng để đến được lửa thần thánh, nhưng mà con thuyền bay đã khiến chuyến đi nhanh hơn nhiều. Dùng vài Khả Năng Phân Loại và những dụng cụ thiết kế vô cùng khôn khéo, họ đã có thể di chuyển trong vực thẳm này với đủ độ chính xác, nhanh chóng đến Xé Rách, và tiếp tục hạ xuống theo quỹ đạo vòng tròn xoắn ốc.

Kí ức về sợi chỉ định mệnh hoàng kim vẫn còn in dấu trong đầu cậu, nên biết được nơi Đá Vặn Vẹo tương đối với vị trí hiện tại của họ, Sunny đã có thể dẫn con thuyền về phía khe nứt trong biển lửa thần thánh.

Đến đêm, đã có thể nhìn thấy nó, như một lỗ đen bé tí trong màn ánh sáng phẫn nộ.

Nhưng mà, đường nứt không thật sự nhỏ vậy. Chỉ nhìn như thế vì khoảng cách xa. Lần trước Sunny suýt chút nữa đã bỏ sót nó, bay xuyên qua ngay gần mép của đường nứt và bị ngọn lửa thần thánh thiêu cháy. Lần này, họ sẽ nhắm vào ngay chính giữa nó, cách những đám lửa kia vài cây số.

Hi vọng rằng nhiêu đó sẽ đủ để giữ họ không chết vì nhiệt độ kia.

Những mái buồm được nâng lên và con thuyền tiếp tục hạ xuống phía biển lửa, bây giờ chỉ còn được chèo chống bởi sức mạnh ma thuật của cây thần thánh kia và thứ pháp thuật cổ đại trong thân thuyền. Sunny đứng một mình ở bánh lái, mọi người đã vào trong khoang chứa hàng để ẩn nấp, nơi không khí mát nhất.

Cậu triệu hồi Xích Bất Tử và Ký Ức Về Lửa, cường hóa món bùa bảo vệ với cả ba cái bóng. Trong lúc còn thuyền đến càng lúc càng gần đường nứt, những tán lá của cây non kia xào xạc phía trên cậu, và những kí tự ma quái đột nhiên xuất hiện trên bề mặt con thuyền cổ đại.

Chậm rãi, nhiệt độ kia rút lui. Đứng trên boong tàu ở phần cao nhất vẫn khó chịu và không dễ dàng, nhưng ít nhất thì nó có thể chịu được

- đặc biệt là với sự giúp đỡ của món bùa.

Sunny cẩn thận hướng con thuyền về phía đường nứt, nhắm vào ngay trung tâm, cách xa những bức tường lửa thần thánh nhất có thể. Như thể cậu đang dẫn con thuyền xuyên qua một cái hầm dứng đứng mà chậm rãi uốn éo, di chuyển trái và phải, tiến và lùi.

May mắn là việc hạ xuống này không yêu cầu quá nhiều kĩ năng từ người cầm lái. Sunny chỉ hơi quen thuộc cách lái tàu, đừng nói đến một con tàu bay cỡ chiến hạm như này, nên cậu sẽ không thể làm gì nhiều nếu tình huống biến xấu.

Nhưng mà không có.

Một thời gian sau đó, con thuyền cổ đại rời khỏi đường nứt và lại chìm vào hắc ám, bầu trời phía trên họ cháy như biển lửa. Cậu cho con thuyền bay lên về phía hòn đảo mà đứng trơ trọi trong hư vô, không quá xa, và thở phào nhẹ nhõm.

Họ đã đến.

Họ neo con thuyền vào một trong những trụ đá ngang nhô ra khỏi đảo, và xuống thuyền. Đi trên trụ đá hắc diện thạch, mọi người đến đất cứng và dừng lại, nhìn chăm chú cảnh tượng ảm đạm trước mắt trong sự yên lặng choáng ngợp.

Đảo Mun y hệt lần cuối Sunny ở đây. Nó được cắt ra từ thứ đá hắc ám và trôi lơ lửng trong sự trống rỗng bất tận, vây quanh bởi những tảng hắc diện thạch tan vỡ. Một cái tháp chùa cao, tráng lệ đứng ngay trung tâm, được xây từ thứ vật liệt đen hoàn mỹ, không bóng lưỡng mà có vẻ như cắn nuốt bất cứ ánh sáng nào chạm đến nó.

Đây đó trên bề mặt hoang tàn của hòn đảo, những di tích của những kiến trúc bí ẩn, từ lâu đã đổ nát. Vài trụ hắc diện thạch nhô ngang ra từ mép đảo, vươn ra hư vô như là những cầu tàu kì lạ. Con thuyền bay đang lơ lửng ở gần một cái, buộc vào nó với những sợi xích chắc chắn.

Effie nhìn chăm chú Tháp Mun, rồi quay sang Sunny, gương mặt cô tái nhợt khác thường.

"... Không thể tin nổi cậu đến được tận đây chỉ một mình. Làm thế nào mà cậu sống sót được?"

Sunny chần chừ, rồi nhún vai.

"Chỉ vừa đủ. Và với chút may mắn."

Dứt lời, cậu thở dài và đi về phía tòa tháp hắc ám.

Gần cánh cửa của nó, đến lúc bốn người họ tạm biệt những Người Giữ Lửa. Tổ đội của Cassie và những người còn lại sẽ không theo họ vào Ác Mộng

- vài người có lẽ sẽ thách thức trong tương lai, khi họ cảm thấy sẵn sàng, nhưng một năm là thật sự không đủ để chuẩn bị đối với đa số Người Thức Tỉnh, nhất là cho thử thách đáng sợ như này.

Thay vì vậy, những Người Giữ Lửa sẽ ở lại trên Đảo Hắc Diện Thạch này. Vài người sẽ thành lập một căn cứ tạm thời ở đây, trong lúc những người còn lại dẫn con thuyền bay trở lại Thánh Địa Noctis, rồi quay lại đây với nhiều vật liệu và tiếp tế để có thể hoàn thiện con thuyền.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!