Chương 9: Kho vũ khí linh hồn

Không lãng phí thêm thời gian, Sunny chìm vào Biển Hồn.

Mặc dù tâm lý của cậu dạo này biến đổi kì dị, nhưng Biển Hồn thì vẫn bình tĩnh như bao giờ. Màn đêm yên lặng và mặt nước yên ắng trải dài vô tận, với Bóng Tâm lơ lửng như một ngôi sao bóng tối. Những quả cầu ánh sáng nhỏ trôi nổi trong không khí xung quanh nó, hơi tỏa sáng bề mặt biển yên tĩnh.

Những cái bóng yên lặng vẫn ở đó, đứng bất động ở rìa bóng tối. So sánh với trước đây, lực lượng của chúng đã tăng cường. Quái vật đủ hình dạng và kích cỡ được thêm vào, khiến bộ sưu tầm của những kẻ địch bị Sunny giết khá ấn tượng. Đi ngang qua chúng, cậu liếc về một vài tên, nhớ lại những trận chiến quyết liệt vừa sợ hãi vừa tự hào.

Đây là bảo tàng cá nhân của cậu, một nơi hắc ám gợi nhớ những tội lỗi của mình.

"Đợi chút... tội lỗi? Sao lại là tội lỗi?"

Vào lúc đó, Sunny vấp chân và dừng lại. Cách cậu không xa, một cái bóng gầy gò đứng giữa đám quái vật kinh khủng, im lặng nhìn cậu chằm chằm với ánh mắt trống rỗng.

Cái bóng đó từng thuộc về một chàng trai trẻ tuổi, không lớn hơn Sunny là bao. Hắn ta đã sống trong một nơi ở tạm bợ ngay ngoài bức tường lâu đài, chật vật để sống ngày qua ngày như nhiều người khác. Trước khi... trước khi...

Sunny dời ánh mắt.

"Đừng có nhìn tao như vậy. Đó là lỗi của mày, thằng ngu. Mày đáng lẽ đừng nên hỏi tao đủ thứ câu hỏi như vậy!"

Trong số ba người mà cậu đã tận tay giết, tên này là kẻ duy nhất khiến Sunny cảm thấy gì đó. Vì lần đó không phải là giữa một trận chiến máu lửa hoặc là để trả thù cá nhân. Lần này... lần này chỉ là giết người trong máu lạnh.

Đó là tại sao cậu phải rời khỏi lâu đài

- đó và vài thứ khác.

Sunny nhăn mặt.

"Tao nói là đừng nó nhìn tao! Cứ chết như vậy và đừng có làm phiền tao với những thứ nhảm nhí của mày!"

Giận dữ thở mạnh, cậu quay người đi. Không lâu sau đó, cậu đi ngang qua những cái bóng của Quỷ Máu, chỉ huy của đội đi săn, và Thánh Đá chết chóc.

Liếc về phía hình dáng giống tượng của con quái vật đá, Sunny quên hết về cái bóng gầy gò và mỉm cười. Dù sao thì cậu đến đây để nhìn thử Tiếng Vang mới của mình.

Chỉ nghĩ việc sẽ có một Tiếng Vang khác cho cậu điều khiển đã khiến Sunny vô cùng háo hức. Sự trung thành và thân thuộc kì lạ của Cua Ăn Xác đã giúp Sunny rất nhiều trong quá khứ, khiến khả năng chiến đấu của cậu tăng lên đáng kể. Dù sao thì mặc dù Sunny có một Phân Loại Thần Thánh và một Khả Năng độc nhất và mạnh mẽ, cậu vẫn chỉ là một Kẻ Mơ, thấp hơn Tiếng Vang một cấp bậc.

Nhưng con cua chỉ là một Quái Thú... còn Thánh Đá thì là một Quái Vật. Sức mạnh của cô ta có thể so sánh với đám bách trưởng hung tợn, hơn xa những gì Sunny có thể hi vọng đạt đến ở nơi nguyền rủa này. Và bản chất kì lạ của sự kiên cường của bức tượng sống càng khiến cô đáng gờm hơn nữa.

Có một kẻ giúp đỡ như vậy sẽ khiến nhiều thứ bất khả thi trở thành khả thi. Nhưng mà, Sunny muốn không chỉ vậy. Cậu đang chờ đợi xem thử Phân Loại của cậu sẽ cho ra phép màu như thế nào, hi vọng kết quả sẽ vượt xa trông đợi vĩ đại của cậu.

Cậu nhanh chóng đến bên dưới mặt trời đen Bóng Tâm của mình, quan sát những quả cầu ánh sáng thể hiện những Ký Ức.

Bây giờ cậu có chín cái.

Những cái cậu thật sự dùng là Vải Liệm Kẻ Múa Rối, Mảnh Vỡ Nửa Đêm, Gai Rình Mồi, Đá Bình Thường, và Suối Vô Tận.

Tận hưởng sự mong đợi, Sunny triệu hồi từng cái một và đọc những kí tự tỏa sáng vây quanh Ký Ức.

Cậu đã kiếm được cái kunai nặng tay sau khi đánh bại một sinh vật kì lạ trông tương tự một con nhím với bộ giáp đáng sợ. Cơn mưa gai bằng xương của nó đã để lại vài cái lỗ trên người Sunny, nhưng phần thưởng thì rất đáng giá.

Ký Ức: [Gai Rình Mồi]

Cấp bậc Ký Ức: Thức Tỉnh

Đẳng cấp Ký Ức: II

Loại Ký Ức: Vũ khí

Mô tả Ký Ức: [Thanh phi đao này khó đoán và thất thường như cảm xúc của một thiếu nữ xinh đẹp, nhưng, có lẽ là kém chết người hơn.]

Pháp Thuật Ký Ức: [Hoa Hồng Phản Bội]

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!