Khi khói bụi lặn xuống, Sunny rời khỏi nơi ẩn núp trên nóc nhà gần đó và nhảy xuống. Tránh né những vũng máu hôi thối, cậu đi giữa đống xác rơi rải trên mặt đất và lại gần con quái vật đá đang chết dần.
Sinh Vật Ác Mộng đang nằm trên lưng, cơ thể của cô tàn tạ và vỡ nát. Nhìn gần, Sunny có thể thấy rõ hơn.
Bộ giáp đen của con quái vật kì lạ đang dần biến thành đá. Trong những khe hỡ của chúng, cậu có thể thấy được làn da màu hơi nhạt hơn. Trơn bóng như đá hoa cương và có màu xám đậm. Những dòng bụi ruby trôi ra từ những vết thương nghiêm trọng, nhìn gần giống máu.
Hai viên đá quý màu đỏ dùng làm mắt chậm rãi di chuyển, tập trung về phía Sunny. Trong chúng không có biểu hiện cụ thể gì, chỉ mệt mỏi và yên ắng. Ngọn lửa vốn cháy trong chúng cũng đang tắt dần.
Sinh vật giống bức tượng nhìn cậu chằm chằm mà không phát ra một tiếng động. Nói thật thì Sunny cũng không chắc là đám quái vật này có khả năng phát ra âm thanh gì không. Trong cả trận chiến, cô vẫn giữ vững sự im lặng ghê rợn.
Cậu thở dài.
"Đời không công bằng, hử?"
Dứt lời, cậu triệu hồi Mảnh Vỡ Nửa Đêm và đâm vào giáp trên mặt của sinh vật đang chết. Kể cả khi đang hấp hối, da thịt giống đá của bức tượng sống vẫn vô cùng cứng cáp. Nhưng mà, cậu đã đặt đủ sức lực vào đòn tấn công đó, không mong muốn sinh vật tội nghiệp này phải chịu đựng nhiều đau khổ hơn cần thiết.
Cậu luôn vui mỗi khi giết Sinh Vật Ác Mộng, nhưng thứ này xứng đáng nhận được một cái chết nhanh chóng. Thật lòng thì cậu đã rất ấn tượng với quyết tâm chiến đấu đến cùng của chiến binh đá nhỏ bé này.
"Chúng không hề biết đối thủ của chúng là ai. Nhưng cô đã cho chúng biết..."
Vào lúc đó, giọng nói quen thuộc của Ma Pháp vang lên trong bóng tối:
[Bạn đã giết một Quái Vật Thức Tỉnh, Thánh Đá.]
[Bóng của bạn trở nên mạnh hơn.]
Sunny mỉm cười.
'Bốn mảnh bóng. Cuối cùng! Bốn trăm lẻ ba...'
Nhưng mà, giây kế tiếp, cậu quên mất bản thân đang nghĩ gì. Vì Ma Pháp vẫn chưa nói xong.
Thì thầm vào tai cậu, nó chậm rãi nói:
[Bạn đã nhận được một Tiếng Vang: Thánh Đá.]
Sunny trợn to mắt.
Cậu nghe không lầm? Một Tiếng Vang? Cậu cuối cùng cũng nhận được một Tiếng Vang khác?
Cẩn thận nhìn quanh, Sunny hạ thấp giọng và nói với cái bóng:
"Mày cũng nghe phải không?"
Cái bóng chán nản nhìn Sunny chằm chằm, rồi chỉ vào miệng, hạ tay xuống và không nói gì.
Cậu mỉm cười.
"Chính xác! Ma Pháp đã nói vậy!"
Ngâm nga một bài nhạc, cậu đi lại tại chỗ, rồi bỗng nhiên giật mình.
"Ồ, đúng rồi. Mình nên rời khỏi đây. Bây giờ không còn đám người đá nữa, ai biết được sẽ có thứ kinh dị gì cố biến quảng trường này thành tổ của chúng."
Cậu chuẩn bị rời đi, nhưng rồi dừng lại và nhìn cảnh tượng thảm sát với sự hám lợi.
"Nhưng mà... mình thật sự nên lấy vài thứ lưu niệm trước đã..."
Không phải ngày nào cậu cũng có thể bắt gặp nhiều Sinh Vật Ác Mộng chết như vậy trước khi đám ăn xác đến mở tiệc. Đây là một cơ hội mà cậu sẽ không sớm có lại...
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!