Chương 6: Tranh giành địa bàn

Caster đã đủ may mắn để được tiến vào Cõi Mộng ở gần thành phố và tiến vào lâu đài sớm hơn ba người họ nhiều. Khi Sunny, Nephis, và Cassie tìm đến nơi ở nhân loại này, thì hắn đã có địa vị khá cao ở nơi này.

Mặc dù có rất nhiều cơ hội để một Truyền Nhân tài năng thăng tiến trong quân đội của Gunlaug, hắn lại quyết định giữ sự độc lập và cuối cùng thì tham gia đội quân của Nephis, khiến sức chiến đấu và danh tiếng của đội cô tăng lên đáng kể.

Nhìn lại, đó là lúc mọi vấn đề của Sunny thật sự bắt đầu.

"Đúng vậy, đều là lỗi của hắn, không phải của mình. Ừ, chắc chắn!"

Nghiến răng, Sunny đá cái rương nặng nề và thầm mắng. Rồi, như thể không có gì vừa xảy ra, cậu mỉm cười sáng lạn và rời khỏi căn phòng một lần nữa.

Bên dưới, mọi thứ đang trở nên thú vị. Bị mùi máu hấp dẫn, vài con quái vật cố tiến vào đền thờ để ăn đống xác. Nhưng mà, Hắc Hiệp Sĩ vẫn giận dữ như bao giờ. Khi Sunny leo lên một xà nhà, hắn đã kết liễu một con sinh vật to đùng nhìn giống một con bọ ngựa khoác da người.

Ban đầu, Sunny định xem thử những tài sản mà năm tên du côn xấu số để lại, nhưng cảnh tượng chiến đấu quyết liệt khiến cậu đổi ý. Cậu sẽ phải làm sau vậy.

Ngoài ra, cái bóng của cậu cũng đã nhìn qua đống xác và đưa ra kết luận không có gì thật sự giá trị trong chúng.

Không lãng phí thêm thời gian, Sunny trốn thoát thông qua nóc nhà và quay lại nơi mà cậu đã chiến đấu với con Quỷ Máu.

Cái xác của tên chỉ huy vẫn còn đó. Đương nhiên những Ký Ức của hắn cũng đã biến mất từ lâu, để lại gã đàn ông râu ria trong bộ quần áo rách rưới. Cái rìu chiến nặng nề cũng đã biến mất.

Sunny thở dài.

"Đây là tại sao giết người không đáng."

Cái bóng lấy tay che mặt và lắc đầu chán nản, cố diễn tả từ ngữ vừa phát ra từ miệng chủ nhân của nó sai đến mức nào. Sunny cau mày.

"Gì? Không đáng thật mà!"

Và với cậu, còn không đáng gấp đôi.

Khi một Người Thức Tỉnh giết một kẻ khác, họ sẽ nhận được một phần đáng kể từ hồn tâm của kẻ địch mà không cần phải phá vỡ mảnh hồn. Còn Sunny thì không phải một Người Thức Tỉnh thông thường. Phân Loại của cậu dựa trên việc hấp thu mảnh bóng.

Có nghĩa là kể cả nếu như kẻ địch của cậu đã hấp thụ hàng trăm mảnh hồn trong quá khứ, thì Sunny cũng chỉ nhận được số mảnh bóng tương ứng với cấp bậc và đẳng cấp Phân Loại của chúng, không khác gì lúc giết một Sinh Vật Ác Mộng. Vì tất cả Người Ngủ đều chỉ là Quái Thú Ngủ Yên, trong trường hợp này, số mảnh bóng mà cậu nhận được là... một.

"Chỉ một mảnh nữa là bốn trăm," Sunny nói, hơi thất vọng.

Công sức bỏ ra chả được gì...

Một phần tỉnh táo nho nhỏ trong đầu cậu cảm thấy nhẹ nhõm với việc giết người không hề đáng giá. Nếu không thì, ở trạng thái hiện tại của cậu... không, cậu sẽ không. Chắc chắn.

"Hả? Không gì?"

Sunny chớp mắt vài lần, đợi giọng nói bên trong trả lời. Nhưng mà nó im lặng kì lạ. Nhún vai, cậu nghiêng người xuống và tìm kiếm trên cái xác của hắn, hi vọng tìm được thứ gì đó có giá trị.

Nhưng mà, cậu lại thất vọng. Không có cái túi đầy mảnh hồn như cậu đã tưởng tượng. Tất cả những gì Sunny tìm thấy là một mảnh vải kì lạ được giấu bên trong cái áo của tên du côn cao to.

Nhìn mảnh vải, cậu nhận thấy những hình dạng được vẽ qua loa bằng mực. Vài hình dạng trông quen thuộc kì lạ.

"Đây là... một cái bản đồ?"

Quả thật là một cái bản đồ đơn sơ. Những hình dạng cậu nhận ra là những địa hình xung quanh thành phố nguyền rủa. Sunny thuộc lòng nhiều nơi, và thậm chí còn đã thám hiểm vài nơi trong quá khứ.

"Một cái bản đồ kho báu?"

Đột nhiên, thời gian kì lạ mà đội đi săn này xuất hiện và sự thiếu kinh nghiệm của chúng trở nên hợp lý. Chúng không phải là thợ săn. Thay vào đó, chúng là một đám ngu ngốc bị một tên thông minh nào đó lừa đảo và mua phải một cái bản đồ kho báu giả.

Ít nhất thì đó là khả năng lớn nhất.

Nhưng mà...

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!