Chương 44: Chuyến Phiêu Lưu Phi Thường Và Những Kì Công Kinh Ngạc Của Anh Hùng Kẻ Mơ Sunless Và Những Nữ Đồng Đội Xinh Đẹp Củ

Caster nhìn cậu chằm chằm một lúc, rồi đột nhiên cười ha hả. Ngay cả Cassie cũng cười khúc khích, bị màn biểu diễn chân thành của Sunny làm thú vị.

Lắc đầu, tên đẹp trai mỉm cười và nói:

"Tôi thấy được khiếu hài hước của cậu vẫn không thay đổi. Tốt, vậy là tốt. Rất ít người có thể giữ được nó ở nơi này."

Sunny chớp mắt vài lần rồi nói, giả vờ bị mạo phạm:

"Hài hước? Ý cậu là sao? Đây là sự thật chân thành."

Đáp lại cậu là một tràng cười khác từ hai người.

'... Có thức ăn, an toàn, và tiếng cười,' cậu đột nhiên suy nghĩ, nhớ lại cách mà Cassie đã miêu tả Lâu Đài Tươi Sáng sau giấc mơ đầu tiên về nơi này.

Cô cũng đã thấy Sunny dẫn cô qua cổng. Những sự tiên tri của cô hóa ra chính xác đến đáng sợ.

'Khiến người ta tự hỏi về những tiên tri khác mà cô thấy...'

Không cho phép bản thân bị phân tâm, Sunny đuổi đi cảm giác không lành đó và giấu một nụ cười. Rồi, nhún vai, cậu khịt mũi.

"Ừm, nếu không muốn thì đừng tin. Dù sao thì đó cũng chỉ là một trong nhiều cuộc phiêu lưu của tôi thôi. Mặc dù, phải công nhận những thứ khác thì không đáng chú ý bằng

- cậu biết đó, những thứ thông thường: giết vài chục sinh vật Thức Tỉnh, được hồi sinh từ ngưỡng cửa tử vong bởi một nàng công chúa xinh đẹp, triệu hồi những thứ kinh dị cổ đại từ đáy biển sâu, đấu trí với quỷ dữ để trốn thoát sự cầm tù của nó, lênh đênh trên biển bằng một con thuyền làm từ xương ác ma, chiến đấu với thủy quái khổng lồ dưới nước, và vân vân. Những thứ tào lao kiểu đó."

Trong lúc cậu nói, tiếng cười của Cassie dần yên lặng và cô quay sang cậu với gương mặt hơi giật mình. Có vẻ như chỉ bây giờ, khi hành trình gian khổ đã trôi qua, thì cô mới có thể nhận ra mọi thứ đã nực cười đến mức nào.

Nhìn chung tất cả, câu chuyện sống sót đẫm máu của họ nghe giống thứ gì đó từ một truyện cổ tích. Nhưng cả hai đều biết là chúng thật sự xảy ra.

Xảy ra với họ.

Caster vẫn còn cười.

"Wow. So sánh với Sunny cậu, câu chuyện của tôi nghe hơi nhàm chán. Tôi chỉ tiến vào Cõi MộngẢm gần bức tường thành phố và bỏ ra vài ngày chạy trốn khỏi đám quái vật khủng khiếp, rồi gặp phải một tổ đi săn từ Lâu Đài, chỉ vậy thôi"

Hắn ta thở dài.

"Tiện thể, hai người đến từ lúc nào vậy? Tôi khá chắc là chưa từng thấy hai người quanh đây."

Không có lý do gì phải nói dối, và Sunny có muốn cũng không thể. Nhìn đăm chiêu vào đống súp đang dần nguội lạnh, cậu thở dài và nói:

"Chúng tôi đến Thành Phố Hắc Ám hai ngày trước, và tiến vào lâu đài vào hoàng hôn ngày hôm qua."

Tên Truyền Nhân đẹp trai nhìn cậu chằm chằm, rồi chớp mắt vài lần:

"Đợi... đợi đã... ý cậu là? Hai người thật sự sống trong Mê Cung tận hai tháng?"

'Ú ô.'

Cuối cùng, giây phút mà cậu lo ngại đã đến. Sunny thật sự không muốn người khác nghĩ rằng cậu là một nhân vật mạnh mẽ gì đó. Trước tiên, không có lợi thế nào tốt hơn là bị kẻ địch xem thường. Thứ hai, cậu vẫn phải che giấu việc Ngôi Sao Thay Đổi không phải người duy nhất đã nhận được Tên Thật ở Ác Mộng Đầu Tiên.

May mắn là, cậu đã nghĩ ra một cái cớ vô cùng thuyết phục từ lâu..... Khi gặp rắc rối, đổ lỗi Neph ngay.

Thầm cười, Sunny giả vờ rùng mình và thở dài.

"Ừm. Tôi còn chẳng muốn nghĩ đến nữa. Nơi đó... đúng là địa ngục. Nói thật, nếu không nhờ có Ngôi Sao Thay Đổi, hai người bọn tôi đã chết từ lâu."

Cô ta cũng đã không thể sống sót nếu không có cậu giúp đỡ, nhưng Caster không cần biết đến điểm đó.

Sunny khá chắc là nhắc tên Nephis trong phạm vi gần tên của hai kẻ bị cho là thua cuộc như Cassie và cậu sẽ khiến bất kỳ ai đều nghĩ cô đã gồng mình gánh họ đến an toàn.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!