Chương 33: Vua của ngọn đồi

Sunny nhìn cô chằm chằm, cố hiểu ý nghĩa đằng sau những lời nói kì lạ đó.

"Ý cô là sao?"

Effie nhún vai.

"Tòa lâu đài thuộc về một gã tên Gunlaug. Nếu muốn vào đó và sống trong sự an toàn của bức tường, được bảo vệ và được cung cấp bởi những tên thợ săn của hắn, thì cần phải trả cống nạp. Một mảnh mỗi tuần."

... Đương nhiên là ngay cả trong cái hố tuyệt vọng này thì vẫn có sự bóc lột. Cậu trông đợi gì khác chứ? Miễn sao có người, thì sẽ có kẻ biến thành con mồi.

Sunny cảm thấy một cảm giác đen tối quen thuộc dâng lên từ sâu trong linh hồn. Một lúc nào đó, cậu đã cho nó ngủ say và quên mất nó, nhưng giờ thì nó cuối cùng cũng đã quay lại đúng nơi.

Khóe miệng cậu cong lên.

"Chuyện gì xảy ra nếu không thể trả cống nạp?"

Nữ thợ săn liếc cậu khó hiểu.

"Cậu nghĩ sao? Không được phép lại gần những cánh cổng. Có một khu dân cư nhỏ cho những kẻ xấu số như chúng tôi bên ngoài tường lâu đài, nơi mà mọi người sống tạm bợ và run rẩy trong đêm, hi vọng không có thứ gì bước ra khỏi bóng tối để ăn thịt mình. Vậy đó."

Cậu chần chừ.

"Nhưng làm sao người ta có thể kiếm mảnh hồn ở nơi nguyền rủa này?"

Effie chỉ về những cái xác của đám quái vật mà cô vừa giết.

"Bằng cách đi săn. Có thể tìm được vài sinh vật Thức Tỉnh đây đó trong thành phố. Bí quyết là tìm và giết chúng trước khi đụng phải thứ gì đó chết người hơn nhiều. Đám người của Gunlaug cũng tập trung thành tổ đội và đi săn, với những người tìm đường kinh nghiệm dẫn đường. Họ mang về thức ăn, Ký Ức, nguyên liệu và mảnh hồn. Không gì ngăn cản những người khác làm việc tương tự vậy."

Cô yên lặng một lúc, rồi nói với giọng âm trầm hơn:

"Đương nhiên, không có Ký Ức tốt, chưa hấp thụ nhiều hồn tinh và có thật nhiều kiến thức về thành phố, người ta thường không sống lâu. Đa số  sẽ chết hoặc là tìm đến cách khác để kiếm mảnh hồn. Có rất ít những thợ săn độc lập với hơn vài đợt đi săn thành công. Nhất là những người vẫn còn sống."

Sunny liếc qua đám quái vật đã chết, mỗi con đều đủ to để khiến cậu ngập ngừng.

"Vậy còn cô? Cô đã sống qua bao nhiều đợt?"

Effie mỉm cười.

"Hơn vài đợt."

Cười khúc khích, cô giơ tay lên và bắt đầu khép lại từng ngón, một vẻ suy ngẫm hiện lên mặt:

"Xem nào... một, hai...ờ, năm..."

Hết ngón tay trên một bàn tay, cô gãi đầu và nói không chắc chắn:

"Tôi không chắc lắm, nhưng chắc là khoảng một hai trăm. Ừm."

Sunny trợn mắt. Hai... hai trăm? Nếu như Effie nói thật, thì cô là một kẻ mạnh khủng khiếp. Giết chỉ một sinh vật Thức Tỉnh đã xứng đáng nhận được sự tôn trọng. Giết cả trăm con thì, phải nói là phi thường, có lẽ phải nói là siêu nhân... và hơi đáng sợ. Nhất là khi cô đã săn một mình trong thành phố đổ nát đầy những thứ kinh dị Sa Ngã xung quanh, không hỗ trợ, không ai để dựa dẫm ngoài bản thân.

Nữ thợ săn dễ tính này không đơn giản như vẻ bề ngoài của cô.

Cậu cau mày.

"Nếu như là thật, thì cô đáng lẽ không có vấn đề với việc trả phí để sống trong lâu đài. Không hợp lý. Tại sao cô không làm vậy?"

Effie hờ hững nhún vai. Chủ đề này có vẻ không khiến cô hứng thú.

"Cứ nói là tôi không thích... không khí ở đó."

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!