Nephis đã thay đổi rất nhiều kể từ lần cuối Sunny thấy cô.
Bên ngoài thì trông cô vẫn vậy
- cao, khỏe khoắn, xa cách kì lạ, như thể tồn tại tách biệt với thế giới còn lại. Cô vẫn mặc bộ Giáp Quân Đoàn Ánh Sao, làm nổi bật những đường nét duyên dáng của cơ thể thon gọn, mềm mỏng. Chỉ là bây giờ, có thêm một cái áo choàng trắng phủ trên vai, gần giống màu của kim loại hoàn mĩ trên bộ giáp tinh xảo của cô.
Làn tóc bạc của Ngôi Sao Thay Đổi đã dài hơn nhiều, gần chạm đến vai. Không có mái tóc tomboy, trông cô trưởng thành và nữ tính khá lạ, khiến tim Sunny đập nhanh hơn. Đôi mắt xám bình tĩnh vẫn ấn tượng như bao giờ.
Nhưng mà những thay đổi thực thụ ẩn sâu hơn bên trong. Có lẽ chỉ một người hiểu rõ cô như là Sunny mới có thể nhận ra chúng. Hoặc có lẽ là chính là vì cậu đã quá quen thuộc với cô nên tầm màn tách biệt, hờ hững bao phủ bản chất thật sự của cô đã bị rạn nứt, để lộ ra những cảm xúc sâu hơn bên dưới.
Nephis bây giờ có vẻ sống động hơn, hiện hữu hơn. Mắt cô sáng lên sự quyết tâm quả quyết, tỏa ra một cảm giác tự tin ấm áp mà gần như lây nhiễm người khác..... Đó là sức mạnh của cô. Sức mạnh của sự tin tưởng vững chắc.
Sunny rùng mình dưới ánh mắt của cô.
Neph là người cậu muốn gặp nhất, và cùng lúc, cũng hi vọng không bao giờ gặp lại. Cô là lý do đích thực cho việc cậu rời khỏi lâu đài.
Bị đánh thức bởi cuộc gặp gỡ định mệnh này, một làn sóng kí ức nổi lên trong tâm trí cậu.
Giá như lúc đó cậu biết trước...
Ừ thì, có lẽ cũng chẳng thay đổi gì.
Bốn tháng trước, vào đêm mà họ đã đi ra biển nguyền rủa trên con tàu được làm từ bộ xương ác ma, Sunny run rẩy trong cơn gió..... Sau một thời gian tưởng chừng vô tận trong cái ôm lạnh lẽo của đêm tối, buổi đêm dài vô tận của chuyến trốn thoát của họ cũng đã gần đến hồi kết. Cậu rục rịch và quay về phía đông, nơi mà một tia sáng mờ nhạt xuất hiện ở đường chân trời.
Run rẩy, cậu l**m môi và nói bằng giọng khàn khàn:
"Cas. Cassie. Sáng rồi."
Sau khi nói những từ đó, chút sức mạnh còn sót lại mà đã giữ Sunny tiếp tục cũng biến mất, và cậu ngã xuống trên đá, ngực cậu nâng lên nặng nề rồi hạ xuống.
Một ngày mới lại đến để bao bọc địa ngục gọi là Bờ Biển Bị Lãng Quên trong ánh sáng mặt trời ấm áp. Họ đã sống.
Cả ba Người Ngủ nằm trên cái tay đá khổng lồ nhô ra khỏi làn sóng đen, giống như được nâng khỏi vực thẳm không ánh sáng bên dưới bằng một bàn tay của nữ thần. Sunny và Cassie ôm nhau để giữ ấm, còn Nephis thì nằm ở giữa lòng bàn tay, vẫn còn bất tỉnh. Có thể thấy được thông qua những khe hở trong bộ giáp tan nát, làn da trắng ngà của cô tái nhợt và bơ phờ.
'Chúng ta thành công rồi.'
Họ đã thoát khỏi Cây Nuốt Hồn, đi thuyền trong màn đêm nguyền rủa, và còn sống sót qua một trận chiến với thứ kinh dị ở biển sâu nữa... một phép mầu.
Sunny vẫn chưa thể tin được họ đã thành công với chuyến trốn thoát ngoạn mục. Từ lúc biết được về ma pháp mê hoặc mà con quỷ cổ đại kia đặt lên tâm trí họ, cậu đã cảm thấy khả năng họ có thể tự giải thoát khỏi cái cây tà ác, tham lam là vô cùng mong manh. Có lẽ vì nó đã lấy đi thứ vũ khí nguy hiểm nhất của cậu... đầu óc.
Vậy mà, bằng cách nào đó, họ lại thành công.
Hoàn toàn kiệt sức, Sunny nhắm mắt và lắng nghe tiếng biển đen rút đi để tránh mặt trời đang lên. Còn không nhận ra, cậu chìm vào giấc ngủ.
Khi thức dậy, mặt trời đã lên cao. Sunny vốn cho rằng sẽ cảm thấy như liệt toàn thân vì adrenaline lúc này đã rời khỏi cơ thể tạn tạ, nhưng, khiến cậu bất ngờ, cậu còn không đau đớn bằng một nửa dự đoán. Dệt Máu đúng là một Thuộc Tính nhiệm màu cho một người thường gặp thảm họa như cậu.
Kể cả ngón tay bị gãy cũng không còn quá đau đớn nữa.
Dù vậy Sunny vẫn phải r*n r* khi ngồi dậy.
Cassie ngủ cạnh cậu, cũng bị sự kiện của đêm qua làm mệt mỏi không kém gì... có lẽ còn hơn chính cậu nữa. Gương mặt tinh tế của cô có vẻ dễ tổn thương và tái nhợt, nhăn nhó thành một cái cau mày lo lắng. Sunny thở dài.
Nephis vẫn chưa tỉnh lại. Lúc nào đó trong khi cậu đang ngủ, cô gái mù đã dùng bộ áo khoác của cô để đắp cho Ngôi Sao Thay Đổi, giúp cô giữ ấm một chút. Neph nằm bất động, gương mặt không còn chút màu sắc. Chỉ có âm thanh thở khe khẽ mới giúp Sunny biết cô vẫn còn sống.
Cậu run mình, nhớ lại cảnh tượng khiếp đảm lúc da thịt rách nát, bừa bãi của cô tự lành lại trong sự thiêu đốt của ngọn lửa tinh khiết. Phát ra ngọn lửa đó luôn khiến Nephis rất mệt mỏi, mang đến cho cô sự đau đớn và khổ sở khó tưởng tượng. Ai biết được cái giá mà cô phải trả cho việc kéo bản thân lại từ bờ vực cái chết? Cậu trước đây còn không nhận ra cô có thể dùng nó để hồi phục cho bản thân.
Có lẽ là có lý do tại sao cô chưa từng làm vậy trong quá khứ. Chỉ thời gian mới trả lời được.
'Đến lúc đánh giá tình huống.'
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!