Chương 26: Nấm mồ hi vọng

Trong mười phút kế tiếp, nền tảng thế giới quan của Sunny bị rung động đến tận cốt lõi. Kai nhấn chìm cậu bằng vô vàn câu hỏi... tất cả đều chả liên quan gì đến thứ có thể xem là quan trọng dù chỉ chút xíu! Thứ khiến tên Người Ngủ duyên dáng hứng thú là những thứ rất kì lạ như là loại giày nào đang mốt, người nổi tiếng mặc cái gì đến giải thưởng gì đó, ai trong số họ có bê bối và bê bối về thứ gì, điệu nhảy nào đang sốt, và cứ vậy.

Hắn ta tò mò không ngừng về những thứ ngu ngốc và hoàn toàn không liên quan gì đến bí mật đen tối của Sunny.

Gần như sỉ nhục.

Tệ hơn nữa, Sunny cảm thấy như một thằng ngu vì cậu không hề có thể đưa ra dù chỉ một câu trả lời. Cậu thì biết gì về thời trang và xã hội thời thượng? Không gì cả!

Sau một lúc, sự háo hức của Kai đã giảm đi. Nhìn Sunny với gương mặt đau lòng đến buồn cười, hắn ta thở dài và nhẹ nhàng hỏi một câu cuối cùng:

"Sunny, nói thật với tôi... ở thế giới thực cậu cũng là một hikikomori phải không?"

Sunny chớp mắt.

'Thằng ngốc này đang nói gì vậy?"

"Một hik... gì cơ?"

Kai hắng giọng và nở một nụ cười xin lỗi.

"À, cậu biết đó... một người ẩn dật? Một kẻ trốn trong nhà? Một kẻ sống dưới đá cuội?"

Sunny nhìn tên đẹp trai chằm chằm, cảm thấy cả thế giới đã ngừng hợp lý kể từ lúc cậu gặp hắn.

"Cậu đang nói gì vậy? Sao tôi lại sống dưới đá cuội? Chắc chắn sẽ chết cóng! Tôi từng sống trong một cái thùng container, nhưng nó ít nhất cũng có bốn bức tường và một mái nhà..."

Kai lại thở dài và quay đi.

"Tôi hiểu rồi. Ừm, xin lỗi vì đã làm phiền cậu. Chỉ là tôi bị kẹt ở nơi này khoảng hai năm rưỡi rồi, và cuộc sống ở đây thật sự quá đơn điệu."

Cái vẻ ngoài xinh đẹp của hắn tỏa ra một sự buồn bã và u sầu, như thể Kai đang phiền muộn về việc gì đó quan trọng, chứ không phải đống nhảm nhí vô bổ.

'Hai năm rưỡi... thằng khờ này sống ở đây tận hai năm rưỡi?'

Sunny rất bất ngờ khi nghe việc đó. Kai có vẻ là một người tốt, những không hẳn là một người thích hợp với ác mộng tàn nhẫn là Bờ Biển Bị Lãng Quên này. Có lẽ cậu đã đánh giá thấp tên Người Ngủ duyên dáng... hoặc có lẽ là có một lý do khác, đơn giản hơn rất nhiều.

Sunny cau mày.

Có một nhóm người thường sống ở đây lâu nhất. Đột nhiên cảm thấy nghi ngờ, cậu hỏi bằng giọng lạnh lùng:

"Cậu là đám Gunlaug?"

Kai nhìn cậu bất ngờ.

Rồi hắn bật cười.

"Thần thánh, không! Nếu có thứ gì tôi ghét cay đắng, thì đó là đám bức h**p người khác như hắn. Tôi thà chết chứ không trở thành một trong những tên thủ hạ của Gunlaug. Hơn nữa, gã ta không có chút phong cách nào. Bộ giáp của hắn là thứ xấu xí nhất tôi từng thấy!"

Nhưng mà, sau khi dứt lời, hắn bỗng dưng trở nên yên lặng, và vài giây sau, nói thêm bằng giọng điệu bị đánh bại:

"Nhưng tôi đôi lúc cũng phải nhận những việc làm từ đám chỉ huy của hắn. Đó là tại sao hắn chịu đựng với sự tồn tại của tôi, nên tôi không thật sự có lựa chọn."

Sunny chần chừ một lúc, rồi quyết định tin tên Người Ngủ này. Hắn ta thật sự không giống đám du côn của Gunlaug. Ngoài ra, nếu như hắn là một trong số chúng, thì không có người đầu óc bình thường nào dám bắt cóc và cầm tù hắn. Đám lính của Gunlaug gần như không ai dám chạm đến.

Có nghĩa là Kai đúng là có khả năng hơn là Sunny đã cho rằng.

'Thú vị.'

Nhận ra tiếng khóc ghê rợn của con quái Sa Ngã đã đi đủ xa, cậu chuyển ánh mắt sang cái bóng và đảm bảo sinh vật khủng khiếp đã cách xa.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!