Nephis mệt mỏi nhìn cậu chăm chú, cố gắng hiểu ý nghĩa của lời nói đó.
Sự rạng rỡ đã biến mất khỏi bên dưới làn da cô, và thay vào đó, những ngọn lửa trắng lại đã xuất hiện, yếu ớt l**m láp những vết thương của cô. Nhưng mà, sức mạnh của chúng gần như đã tiêu tan: thay vì chữa lành, chúng chỉ có thể khiến những vết thương ngưng chảy máu để giúp Ngôi Sao Thay Đổi không chết ngay bây giờ.
Vài giây sau đó, cô mở miệng, để máu chảy ra khỏi môi, và nói bằng giọng trầm thấp, gần như không thể nghe được:
"Cậu... đang nói gì vậy?"
Sunny cáu gắt:
"Đừng đóng kịch nữa. Đúng là cô đã trình diễn rất ngoạn ngục. Nhưng đừng quên ai là người đã dạy cô cách nói dối. Cô thật sự cho rằng sẽ có thể lừa được tôi?"
Cô yên lặng một lúc, rồi thì thầm:
"Tôi không... hiểu."
Cậu nhìn cô và hỏi, giọng nói đã run rẩy vì giận dữ:
"Tại sao cô làm vậy? Tại sao?"
Nephis chớp mắt và hô hấp run rẩy, nhưng không nói gì, chỉ nhìn cậu với vẻ đau đớn và mơ hồ.
Nhận ra cô ta sẽ không trả lời, Sunny phun ra:
"Tại sao cô cố ý thua?!"
Cô ngập ngừng một lúc, rồi nói khẽ:
"... Tôi không."
Một nụ cười đắng chát hiện lên môi Sunny. Lắc đầu, cậu nói:
"Cô biết không, cô suýt làm được rồi đó. Tôi suýt nữa đã tin! Nhưng sau khi mọi thứ đã xong và tôi có thể suy nghĩ rõ ràng, vài thứ thật sự không hợp lý. Chúng không hợp lý chút nào cả! Cho dù tôi nhìn nó như thế nào, thì vẫn có cảm giác sai."
Tòa Tháp lung lay, nhấn chìm giọng nói của họ với âm thanh đá vỡ. Không hề để ý đến nó, Sunny tiếp tục:
"Trước tiên! Tôi biết chắc chắn là cô bằng cách nào đó có thể dùng một lúc hai thứ cường hóa. Cô đã làm vậy khi chiến đấu với Gunlaug. Một để cường hóa kiếm, còn lại là cường hóa cơ thể. Tôi rất hiếm khi quên gì đó, nên làm sao tôi có thể không nhớ điểm đó? Khi cô bị thương nặng trong trận chiến đó, cô đã gọi lại những ngọn lửa từ kiếm và đã có thể cùng lúc cường hóa bản thân và chữa trị vết thương. Vậy mà, cô lại chỉ dùng một thứ khi chiến đấu với tôi.
Buồn cười, phải không?"
Nephis nhìn cậu chăm chú, không nói gì. Rồi, cô lên tiếng:
"Sức mạnh của tôi đã kiệt sức..."
Sunny phun ra.
"Có lẽ tôi đã tin tưởng điểm đó, nếu không phải vì những sai lầm khác của cô. Lúc ở trên đỉnh Tòa Tháp, cô có cơ hội cắt đứt tay tôi, chấm dứt trận chiến ngay lúc đó. Đó là hành động tốt nhất, là đòn tấn công nhanh chóng và hiệu quả nhất cô có thể thực hiện. Nhưng thay vì vậy, cô chọn biện pháp kém lợi thế hơn và nhắm vào đầu tôi, đánh bằng thân kiếm."
Một biểu hiện nghiệt ngã trên mặt cậu.
"Người khác có lẽ đã làm ra lựa chọn đó, nhưng không phải cô. Không phải Ngôi Sao Thay Đổi, kiếm thánh. Nguyên nhân duy nhất cô bỏ qua cơ hội vàng đó là vì cô chưa từng thật sự muốn chiến thắng. Phải không?"
Cậu ngước lên và nhăn mặt, cơn đau đánh vào tâm trí cậu như một đại dương phẫn nộ.
"... Và cuối cùng, tại sao cô lại ngồi ở đó trên đỉnh tòa tháp, chờ đợi tôi đến? Nếu cô muốn trốn thoát, thì cô đã có thể đi đến Cổng Dịch Chuyển ngay khi cô nhận ra Vật Dẫn Linh Hồn là gì, thậm chí không cho tôi cơ hội cứu bản thân. Nhưng cô đã không làm vậy. Cô chỉ yên lặng ngồi đó và chờ đợi, bỏ qua cơ hội để đến Cổng Dịch Chuyển trước. Vậy nên... tại sao?"
Cậu nhìn cô và hét lên, sự đau đớn rốt cuộc đã tìm đường đến giọng nói:
"Mắc cái quái gì mà cô lại giả vờ chiến đấu hết sức với tôi trong khi có ý định thua ngay từ ban đầu?!"
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!