Chương 24: Cả nắm mảnh hồn

Sunny mất một lúc để quay lại nhà thờ. Với bình minh đến gần, đám Sinh Vật Ác Mộng đi săn vào ban đêm trở nên thiếu kiên nhẫn. Cậu phải đặc biệt cẩn thận trong lúc lén lút đi qua những con đường hẹp, ẩn mình trong những bóng tối đậm nhất.

Mặc dù không có sao hay trăng trên bầu trời không ánh sáng của Bờ Biển Bị Lãng Quên, nhiều con quái vật ở đây có khả năng để nhìn thấy di chuyển trong bóng tối. Khả năng nhìn trong bóng tối của chúng hơi bị Thuộc Tính [Đứa Con Của Bóng Tối] của Sunny làm cân bằng, giúp cậu trở nên không thể phân biệt được với những cái bóng mà cậu lao vào.

Nhưng mà cậu vẫn phải cẩn thận. Tại nơi bị nguyền rủa này, không gì là chắc chắn

- ngoại trừ nguy hiểm, cái chết, và sự khiếp đảm.

Một thời gian sau, cậu leo lên những cái trụ quen thuộc của nhà thờ và xuất hiện trên cái nóc nhà rộng rãi. Đi trên một một cái gờ rộng phân cách hai mảnh ngói cũ kĩ, cậu lại gần Kai, kẻ đang lo lắng đứng cách đó một chút.

Tên đẹp trai trẻ tuổi đang nắm chặt một cây cung dài làm từ sừng, nhìn chăm chú vào màn đêm với biểu hiện căng thẳng trên gương mặt tái nhợt. Sunny ngừng lại cách hắn vài bước và nhìn cây cung một lúc lâu.

'Không còn nhiều thời gian.'

Để tránh việc ăn một mũi tên ngay giữa hai mắt, Sunny quyết định cho hắn biết mình đã đến với một lời chào hỏi nhẹ nhàng:

"Này Kai. Tôi đến rồi."

Cung thủ quay người với biểu hiện giật mình và giơ tay lên, như thể định triệu hồi cái lồng đèn. Nhưng mà hắn suy nghĩ lại, sợ sẽ thu hút sự chú ý không mong muốn. Thay vì đó, Kai nuốt một ngụm và thì thầm:

"Nói khẽ thôi! Lỡ cái con Ác Quỷ Sa Ngã nghe thấy chúng ta?"

Sunny chớp mắt.

'Ồ đúng rồi. Hắn ta là một người rất cẩn thận.'

Một cá tính tuyệt vời để có, theo đánh giá của Sunny. Càng đa nghi, càng tốt. Cười thầm, cậu lên tiếng:

"Bình tĩnh, hắn ta sẽ không nghe được."

Kai nghi ngờ nhìn cậu chằm chằm, rồi hỏi:

"Cậu chắc chứ?"

Sunny gật đầu.

"Chắc."

Cậu đang chuẩn bị giải thích lý do tại sao cậu lại tự tin, nhưng ngạc nhiên là Kai ngay lập tức tin tưởng cậu và bình tĩnh lại.

'Đúng rồi... hắn ta biết người khác nói dối hay không. Có nghĩa là hắn cũng biết nếu người ta nói thật. Và vì mình chỉ có thể nói thật, hắn ta có thể tin tất cả những gì mình nói mà không cần hỏi những câu hỏi không cần thiết.'

Hả... nghĩ lại thì, cái Khiếm Khuyết đó của hắn thật sự quá tiện.

Trong lúc đó, Kai cẩn thận nhìn quanh và hỏi:

"Vậy thì, chúng ta làm gì ở đây?"

Sunny chỉ về một đống ngói bị vỡ, cách không xa chỗ họ đang đứng và trả lời bằng giọng nói bình tĩnh

"Tôi sẽ leo vào trong cái hố đó và lấy vài thứ từ bên trong đền thờ. Cậu chỉ phải đợi ở đây đến khi tôi quay lại."

Kai mở to mắt.

"Cậu bị điên hả? Vậy còn con ác quỷ thì sao?"

Thằng khốn đó thì sao? Sunny không kiềm được tưởng tượng đến việc làm thịt con sinh vật chết tiệt đó vài giây.

'Ngày đó sẽ đến!'

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!