Sunny cân nhắc lời nói của Kai. Một khả năng cho phép Người Thức Tỉnh bay không phải là chưa từng nghe thấy, nhưng mà quả là rất hiếm. Và tại Bờ Biển Bị Lãng Quên ở đây, nơi mà cơn nước lũ nguyền rủa và bóng đêm vô tân nuốt chửng mỗi tối, nói nó vô giá cũng không phải nói quá.
Sunny còn không thể tưởng tượng chuyến đi trên Mê Cung sẽ dễ dàng hơn bao nhiêu nếu có Kai bên cạnh.
Bỗng dưng, việc một người như hắn có một gia tài nhỏ mảnh hồn trở nên hợp lý. Cũng giải thích được tại sao đám bắt giữ hắn lại nhẹ nhàng trong biện pháp ép buộc chàng trai trẻ giao ra Ký Ức. Hắn ta đúng là có giá trị sống hơn là chết.
Sunny bất động thêm một lúc, suy ngẫm mọi việc. Sau một lúc, Kai lại lên tiếng, giọng nói hắn có chút chần chừ:
"Vậy? Cậu có giúp tôi không?"
Sunny thở dài và quay lại miệng giếng đen:
"Được rồi. Tôi sẽ dời cái lưới, rồi cậu sẽ có thể bay ra. Nhưng mà, tôi không thật sự cần mảnh hồn của cậu. Nếu cậu muốn còn mạng rời khỏi đây, thì phải làm một việc cho tôi."
Tên tù nhân trong giếng lưỡng lự, rồi cẩn thận hỏi:
"Cái gì?"
Sunny mỉm cười.
"Tôi sẽ nói khi cậu cần biết. Đừng lo, không gì quá nghiêm trọng. Tôi chỉ cần người giúp làm vài việc vặt bên trong lâu đài. Vậy, đồng ý hay không? Nếu không, tôi lên đường đây. Đã lãng phí đủ thời gian ở đây rồi."
Kai không suy nghĩ lâu. Giọng nói hắn nhanh chóng vang lên từ bóng tối một lần nữa:
"Hợp tác."
Nghe thư giãn đến lạ kì, như thể chàng trai trẻ đã nhận mệnh.
Sunny hơi cau mày và nói:
"Tuyệt vời. Một việt nữa: nếu cậu phá vỡ thỏa thuận mà cứ thế bay đi, tôi sẽ tìm và giết cậu. Đây không phải đe dọa, chỉ là sự thật. Cậu hiểu chứ?"
Kai chần chừ một chút trước khi trả lời.
"Ừ, không vấn đề."
Sunny nhìn vào cái miệng giếng như hang động và lưỡng lự. Cậu đã khá chắc là Kai là con người, nhưng cần phải chuẩn bị hành động ngay lập tức trong trường hợp hắn ta không phải.
Theo mệnh lệnh thầm lặng của cậu, Thánh Đá bước ra khỏi những cái bóng và quỳ gần cái giếng, nắm lấy tấm lưới với hai tay. Cặp găng tay thép kéo trên tấm sắt hoa vắn, và với sự nỗ lực có thể thấy được, cô từ từ di chuyển cái lưới nặng nề sang một bên.
Sunny rùng mình khi nghe thấy tiếng sắt nghiền vào đá chói tai. Mảnh Vỡ Nửa Đêm xuất hiện trong tay, cậu hạ mình vào tư thế chiến đấu với một sự quyết tâm hung tợn.
Cho dù thứ gì ra khỏi cái giếng, cậu cũng sẵn sàng đối mặt.
Vài giây trôi qua, mỗi giây như một thế kỷ. Sunny căng thẳng nhìn chăm chú vào cái vòng tròn đen mực trước mặt, chờ đợi xem thử cậu có đúng khi tin tưởng tên tù nhân dưới giếng hay không.
Rồi, vài giây trôi qua..... Và vài giây nữa.
Không có gì xảy ra cả.
'Hử...'
Sunny nghiêng đầu, rồi hỏi hơi khó chịu:
"Cậu không định lên à?"
Sau một thoáng yên lặng, giọng nói có duyên lại vang lên từ bóng tối:
"... Cậu biết đó, tôi vừa nghĩ đến một việc."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!