Chương 2: Giấc mơ của thợ săn

Cuộc đời đúng là tươi đẹp. Nói thật lòng, Sunny thậm chí còn có thể đi thêm một bước và nói hiện tại cuộc đời cậu là tuyệt vời.

Có lẽ có người sẽ cho rằng bị mắc kẹt ở một thành phố bị nguyền rủa tọa lạc ngay giữa địa ngục, xung quanh không có gì ngoài những tòa nhà tàn tạ và đám quái vật kinh khủng, không thể xem là cách trải qua cuộc sống tốt nhất. Nhưng với cậu, nơi đây có thể xem là một loại thiên đường.

Khiến bản thân bất ngờ, Sunny phát hiện kiểu tồn tại này rất thích hợp với cậu. Cậu không có nghĩa vụ, không cần lo lắng về tương lai và, quan trọng hơn cả, cậu không cần phải tương tác với những con người khác.

Nhân loại luôn làm mọi việc khó khăn và phức tạp. Cậu chán ngấy bọn họ.

Ở một mình tốt hơn hẳn. Cậu không cần phải giả vờ làm một người khác, bắt bản thân phải cư xử khác với cách mình muốn, và gồng não cố hiểu được những tâm trạng rối rắm, mù mịt của người khác.

Lần đầu tiên trong đời, Sunny có thể đơn giản làm chính mình.

Hóa ra, bản chất thực thụ của cậu khá dễ hài lòng. Cậu không thiếu việc thú vị để làm, khám phá, và giết. Cân nhắc mọi thứ, cuộc sống của cậu có tính giải trí và dễ chịu.

Ít nhất thì nó cũng tốt hơn nhiều cái cuộc sống đáng thương ở ngoại ô, lúc còn ở thế giới thực.

Điểm mấu chốt nhất của cảm giác hài hòa này rất đơn giản. Đừng hi vọng.

Sunny đã phát hiện ra hi vọng là kẻ địch đích thực của hòa bình. Nó là thứ hèn ác và độc địa nhất trong vũ trụ. Nếu như có một tia hi vọng quay trở về nhà, cậu sẽ trở nên nghiệt ngã, đầy sự bất an, và có lẽ đang ở giữa một thảm họa điên cuồng gì đó.

Như trước đây.

Nhưng không có hi vọng, mọi thứ lại đơn giản và dễ chịu. Cậu thật sự không thể mong ước gì hơn.

"Cứ tiếp tục tự nói mấy thứ cứt chó này đi. Có lẽ mày sẽ thật sự tin tưởng chúng."

Sunny mỉm cười.

"Có gì để tin tưởng? Đó chỉ là sự thật!"

Cái bóng im lặng lắc đầu, đã quen với những cơn điên của cậu từ một lúc. Dạo gần đây, Sunny thường nói chuyện một mình, tự kỉ cãi lộn mà đôi khi sẽ biến thành những trận chiến la hét. Một cách giết thời gian không tồi..... Sau một lúc, cậu đi ra khỏi căn phòng bí mật. Hang ổ của Sunny nằm ở phần trên của một cái nhà thờ tồi tàn, lối vào được giấu đằng sau một bức tượng cao của một nữ thần nào đó. Có một cái ban công nhỏ cho phép cậu quan sát đại sảnh của đền thờ từ vai nữ thần, ngoài ánh mắt của kẻ khác dưới những sợi tóc bằng đá của cô.

Ban công rất cao khỏi mặt sàn, khiến việc có sinh vật nào đó lạc đường đi nhầm lên đây là rất không khả thi. Ngã xuống từ đây chắc chắn sẽ g**t ch*t một người.

Sunny đã phát hiện căn phòng bí mật này trong lúc theo dõi thằng khốn đã chọc bụng cậu. Cậu tiến vào nhà thờ thông qua cái lỗ trên nóc nhà và đáp trên một trụ nhà rộng rãi, rồi lúc đi ngang qua nó cậu vô tình phát hiện cái ban công nhỏ.

Đó là cách cậu và tên khốn kia trở thành hàng xóm. Thật ra thì thằng khốn đó là kẻ bảo vệ nơi này. Hắn đi tuần quanh đại sảnh, giết bất kỳ ai dám tiến vào trong. Sunny đã thấy không ít Sinh Vật Ác Mộng hùng mạnh chết dưới lưỡi kiếm hắn, bị hắn cắt đôi mà còn chẳng phải cố gắng lắm.

Đương nhiên, tên khốn đó cũng là một Sinh Vật Ác Mộng không hề thiếu về mặt sức mạnh.

Sunny khá chắc là hắn ít nhất phải là một Ác Quỷ.

Chia sẻ đền thờ với một con Ác Quỷ khá là tiện lợi. Sunny có thể ngủ ngon mà biết rằng không có con quái vật nào có thể sống sót tiến vào nội điện. Đương nhiên, cậu cũng phải cẩn thận để không bị tên sát nhân cùng nhà phát hiện.

Mặt tốt là cậu có thể quan sát con ác quỷ thỏa thích, chờ đợi cơ hội trả thù. Sunny quyết chí phải giết cho bằng được tên hiệp sĩ khốn nạn đó. Thằng khốn đó phải chết.

Nhưng trước lúc đó, Sunny phải trở nên mạnh hơn. Hơn rất nhiều.

Đi qua cột ngang trên trần nhà của đền thờ, cậu lại gần cái lỗ trên nóc nhà và leo qua nó.

Bên ngoài, màn đêm đã ngự trị thế giới.

Đến lúc đi săn.

Một bóng dáng giống bộ xương, khom người chậm chạp đi dọc trên con đường nhỏ hẹp của thành phố bị nguyền rủa. Sinh vật có tay dài và bộ vuốt ở cuối, một cái đầu biến dạng với cái miệng rộng đầy răng bén như dao cạo.

Kể cả với cái lưng gù, con quái vật cao ít nhất hai mét. Nó mặc một bộ áo choàng rách nát đã từng màu trắng, nhưng đã biến thành màu nâu từ lâu bởi vì máu khô.

Đây là con mồi của Sunny.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!