Giọng nói mê hoặc đến từ bên trong cái giếng như một làn sóng tiếng vang thì thầm. Mềm mại và quyến rũ, trôi chảy như một giai điệu trơn tru từ tơ tằm. Có vẻ như nó thuộc về một người đàn ông trẻ tuổi... nếu như một người thông thường thậm chí có thể sở hữu một giọng nói như vậy. Sẽ phù hợp với một sinh vật thần thánh hơn..... Hoặc là những thứ báng bổ.
Nhưng Sunny không có tâm trạng để ngưỡng mộ giọng nói trơn tru và đậm đà đó.
Cậu chảy đầy mồ hôi lạnh.
Tiếng vang thầm thì:
"... lâu,... lâu... lâu."
Trong cả thời gian ở Bờ Biển Bị Lãng Quên, Sunny chỉ mới gặp một sinh vật khác có khả năng bắt chước tiếng nói của nhân loại. Kí ức về cuộc chạm trán đó vẫn khiến cậu run rẩy.
Cái thứ mà đã đến từ đáy biển sâu được một màn sương mù bao bọc và đã cướp đi giọng nói của Cassie là thứ đáng sợ nhất mà cậu từng gặp. Cậu thậm chí còn không muốn nhớ lại sự kinh hoàng mà cậu đã cảm giác khi đống giọng nói thì thầm bao vây cậu. Vào đêm đó, Sunny chỉ có thể giữ tỉnh táo nhờ sự nhắc nhở kịp thời của cô gái mù.
Cậu đã sống sót cuộc chạm trán với sinh vật sở hữu giọng nói nhân loại bằng cách nhắm chặt mắt.
Và bây giờ, lại có thêm một thứ.
'Tại sao đám thợ săn đó lại tìm thứ kinh dị cổ đại này?'
Cậu cau mày. Nếu như có việc gì đó tà ác đang ấp ủ bên trong lâu đài, cậu cần cảnh báo Ngôi Sao Thay Đổi. Nhưng cậu không thể làm gì trước khi hiểu biết ít nhất một phần của toàn bộ tình hình.
Đó là tại sao Sunny buộc bản thân đứng yên mặc dù mọi bản năng trong cơ thể cậu đang gào thét bỏ chạy. Bản năng không phải lúc nào cũng là một cố vấn tốt nhất. Nhân loại sở hữu trí tuệ là có lý do..... Lỗ hở đen tối của cái giếng ngay trước mặt cậu như một hồ nước u ám. Bỗng dưng cậu cảm thấy vô cùng biết ơn với cái lưới nặng khủng khiếp mà đang cầm tù giọng nói ngọt ngào bên dưới đáy sâu không ánh sáng.
Sunny l**m môi và cố lấy lại bình tĩnh. Chuẩn bị triệu hồi Thánh Đá và Mảnh Vỡ Nửa Đêm bất cứ lúc nào, cậu tiến lên một bước và nhìn vào mảng hư vô trống rỗng lần nữa.
Rồi, cậu từ từ lên tiếng:
"Hân... hạnh được gặp."
Cậu vẫn không thể tin rằng bản thân đang cố nói chuyện với tù nhân đáng sợ của cái giếng thay vì bỏ chạy không nhìn lại. Cuộc đời luôn đầy sự bất ngờ.
Đương nhiên là đến khi nó cho người ta một bất ngờ cuối cùng.
Một tiếng cười mềm mại vang lên từ giếng. Sau khi dư âm du dương biến mất trong bóng tối của cái sân trống vắng, giọng nói lên tiếng:
"Ôi, không... hân hạnh thuộc về tôi..."
Tiếng vang thì thầm:
"... tôi,... tôi,... tôi."
Sunny đang cân nhắc những từ ngữ tiếp theo rất cẩn thận.
'Mạng sống mình có thể sẽ phụ thuộc vào những gì mình nói tiếp đây...'
Cậu không kiềm được mà nhớ lại những câu truyện cổ tích về những con quái vật kinh khủng mà thích chơi câu đố với những đứa trẻ lạc. Một câu trả lời sai, và những đứa trẻ sẽ bị ăn thịt, không bao giờ được ai thấy nữa. Liệu cậu có rơi vào nguy hiểm tương tự? Vẫn chưa quá trễ để quay lại.
Nhưng mà, trước khi cậu có thể hỏi câu hỏi hoặc là quyết định rút lui, thứ trong giếng lại nói.
"Vậy... mấy người có cho tôi ăn hay không? Không muốn phật lòng ai cả, nhưng dạo gần đây, mấy người trễ nãi lắm. Tôi ngồi một mình ở đây đã ba ngày rồi. Hay là mấy người quyết định thử gì đó mới?"
Sunny chớp mắt.
'Gì cơ?'
Đây... đây không hẳn là thứ mà cậu trông chờ nghe được từ miệng của một thứ tà ác cổ đại. Cái thứ đó nghe thật sự... giống người. Cậu gần như bị cám dỗ tin tương rằng đúng như vậy.
'Đó là cách nó gạt mày, thằng ngu!'
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!