Chương 14: Tri kỷ

Lật mình khỏi sàn nhà, Sunny đi khập khiễng quay lại ngọn lửa đang cháy bên dưới một cái lò nướng tự chế. Liếc sang hiệp sĩ đá bất động, cậu phun ra thêm chút máu nữa và r*n r*.

Trong lúc mùi hương ngon miệng của thịt nướng tỏa ra không khí, Dệt Máu đang bận rộn khôi phục cơ thể cậu. Đến lúc bữa ăn đã sẵn sàng, Sunny đã có thể thở mà không cần phải nhăn nhó.

Đặt miếng thịt lên vật sở hữu trân quý của mình

- một cái đĩa bạc cao quý

- Sunny chuẩn bị ăn.

Ở Bờ Biển Bị Lãng Quên, những nhu yếu phẩm mỗi ngày như là đĩa còn hiếm hơn những thanh kiếm ma pháp hay là bộ giáp ma thuật. Trong cả thành phố nguyền rủa, chỉ có Gunlaug và năm tên đội trưởng của hắn là có thể ăn uống sang trọng như Sunny.

Ừ thì đúng là cậu vẫn chưa tìm được một đôi đũa từ cả cái nơi chết tiệt này, đừng nói đến thứ gì đó hiện đại hơn, như là cái muỗng. Đương nhiên, Sunny có thể tự làm chúng, nhưng như vậy không giống.

Thánh Bóng yên lặng nhìn cậu với cặp mắt ruby rực cháy. Cảm giác khó chịu dưới ánh mắt kì lạ của cô, Sunny liếc về phía đĩa của mình, rồi quay lại sinh vật đá đáng sợ.

"Ờ... mày muốn không?"

Cậu giơ một miếng thịt lên và thử đưa nó cho con quái vật trầm mặc. Nhưng mà Thánh Đá không hề phản ứng.

"Ừ thì... tùy mày."

Dùng Gai Rình Mồi làm dụng cụ ăn, Sunny dùng bữa, nhai ngấu nghiến những miếng thịt mọng nước như một con thú đói khát. Không có một nhân loại nào ở quanh, cậu không cần quan tâm đến thứ như là tác phong ăn uống.

'Ừm... vậy mới là sống!'

Thằng Sunny ở ngoại ô lúc nào cũng đói sẽ thật sự bị sốc nếu hắn có thể nhìn thấy bữa ăn hoành tráng này. Là thịt thật! Cậu đã tự mình đi săn và chuẩn bị nữa chứ. Hơn thế nữa, cậu còn có thể tận hưởng loại thức ăn cao sang này gần như mỗi ngày.

Đương nhiên, thịt thật này đến từ những con quái vật kinh dị buồn nôn, nhưng không cần để ý đến những chi tiết lặt vặt như vậy.

Nhai miếng cuối cùng với sự thỏa mãn, Sunny trầm tư nhìn về phía Thánh Đá. Đã đến lúc tiếp tục...

Ban nãy, cậu đã muốn xem thử sự phối hợp giữa những sức mạnh khác nhau mà Phân Loại của cậu mang lại. Cụ thể là nếu như sự cường hóa mà Điều Khiển Bóng mang lại có thể áp dụng cho những cái Bóng hay không. Sunny biết rằng bóng của cậu có thể cường hóa thân thể của mình, Ký Ức và, với hiệu quả kém hơn, những vật vô tri khác.

Nhưng mà, nó không thể cường hóa những con người khác và những Ký Ức thuộc về họ, cũng như bất kỳ sinh vật sống nào khác trừ chính Sunny. Cậu đã lặng lẽ thử nghiệm những việc này trong lúc đi lại với Nephis và Cassie.

Quan trọng hơn là, nó không thể ảnh hưởng đến những Tiếng Vang.

Nhưng còn Bóng? Thầm ra lệnh, Sunny cử cái bóng về phía Thánh Đá và nín thở.

Trôi chảy như nước, cái bóng yên lặng bao bọc quái vật giống tượng. Rồi nó có vẻ như biến mất, như thể bị da thịt đá xám xịt của vị hiệp sĩ hấp thụ.

Một lát sau, đôi mắt ruby của Thánh Đá cháy một ngọn lửa đỏ rực. Làn da hoa cương của cô lại lần nữa tỏa một ánh sáng đen tối, những làn khói âm u tỏa ra từ bên dưới bộ giáp giống đá như những ngọn lửa nhảy múa.

Bỗng dưng, có cảm giác nhiệt độ bên trong căn phòng bí mật giảm đi vài độ. Những cái bóng quanh sinh vật đáng sợ như thể phồng to, trở nên sâu hơn và hắc ám hơn, như một vỏ bọc được may lại từ bóng tối trống rỗng.

Thánh Đá duyên dáng vốn trông nguy hiểm và chết người, bây giờ lại càng đáng sợ hơn nữa.

Thậm chí không cần Thánh Đá đánh cậu lần nữa, Sunny cũng có thể nhận ra thí nghiệm này là thành công vang dội. Dễ dàng thấy được hai loại bóng của cậu như được tạo ra cho lẫn nhau. Sức mạnh của cô đã tăng lên ít nhất hai lần.

Hơi bực tức, cậu nhìn xuống và thở dài.

'Sao cô ta trông ngầu hơn hẳn lúc mình dùng bóng? Chẳng phải nên là ngược lại sao? Mình mới là bóng thần thánh ở đây, mình! Khí thế ngầu lòi bí ẩn của mình đâu rồi?!'

Lắc đầu, Sunny than vãn về sự thiếu sót về ngoại hình và cùng lúc cũng tự chúc mừng bản thân vì đã trở thành chủ nhân của một con quái vật sành điệu. Đúng ra thì những cái Bóng nhìn như thế nào đều không quan trọng, miễn sao chúng mạnh mẽ. Nhưng mà cậu đã mừng thầm rằng cái Bóng đầu tiên của mình không chỉ mạnh mà còn là một cái Bóng xinh đẹp đáng để chiêm ngưỡng.

Giết quái vật là rất tuyệt, nhưng trông thật đẹp trong lúc giết quái vật còn tuyệt hơn nữa.

'Đợi đã... nếu cô ta có thể dùng bóng của mình, thì cô ta còn dùng được thứ gì khác nữa?'

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!