Chương 96: Ánh sao

Sunny cảm giác mình đang sắp chết. Vài ngày qua cậu đã phải chịu đủ loại tra tấn. Bây giờ nhìn lại, cậu còn không nhớ nổi lần cuối mình ngủ là lúc nào.

Có lẽ là ngày trước khi cậu leo lên Cây Nuốt Hồn để kiếm trái cây.

Kể từ đó, cậu đã trải qua quá trình biến đổi tra tấn của Dệt Máu, chịu đựng nhiều tiếng đồng hồ liên tục ở trạng thái tâm trí trên bờ vực sụp đổ bởi sự tấn công của hiệu ứng Bị Mê Hoặc, cắn tay mình bừa bãi để giữ tỉnh táo, dẫn thuyền qua những sự kh*ng b* trong bóng đêm tối mù, thấy nó bị hủy diệt bởi một thủy quái kinh dị từ biển sâu, và chiến đấu với con quái vật đó ở dưới nước biển sâu, lạnh giá, và suýt nữa chết chìm vì việc đó.

Cơ thể và tâm trí cậu đều muốn tắt đi.

Mặc dù vậy, Sunny vẫn cố chấp tiếp tục bơi, mang mình và Cassie đến gần hơn bàn tay đá khổng lồ đang nhô ra trên mặt biển, giống như đang ôm lấy bầu trời.

Biển đen dâng trào quanh người cậu, vẫn đang bị ảnh hưởng bởi vụ nổ ánh sáng ban nãy. Những cơn sóng cao hăm dọa nhấn chìm hai Người Ngủ, ném cơ thể họ đi như những món đồ chơi. Chống lại chúng không hề dễ dàng.

Dù vậy, cậu vẫn kiên trì.

Bình minh đang đến gần, nhưng hiện tại, không có gì ngoài sự lạnh lẽo, hắc ám và nguy hiểm vây quanh họ. Bất cứ giây nào, cũng có thể có thứ gì đó vươn ra từ sâu bên dưới vực thẳm để kết thúc nỗ lực vô vọng của họ.

Ít nhất thì những cái xúc tu đã biến mất, có lẽ là bị cơn đau do ánh sáng thiêu cháy dọa sợ.

Bằng một phép màu nào đó, Sunny từ từ cũng đến được bàn tay đá.

Nâng Cassie lên, cậu leo lên mặt đá đen và theo sát sau cô. Không lâu sau đó họ đến được lòng bàn tay và bò đến trung tâm của nó, rồi cả hai ngã xuống, hoàn toàn kiệt sức.

Trong một lúc lâu, cả hai đều không thể nói gì. Tất cả những gì Sunny có thể làm là nằm bất động, th* d*c không thôi, và cố giữ bản thân tỉnh táo.

Tâm trí cậu trống rỗng. Cũng tốt, cậu không muốn nghĩ gì. Nếu nghĩ, thì cậu sẽ bị buộc phải nhớ đến... nhớ đến việc xảy ra với...

'Câm mồm!'

Nhớ lại thì được cái gì? Cậu không thể thay đổi gì cả.

Âm thanh dòng nước đen đánh vào trụ của bàn tay khổng lồ gợi cậu nhớ màn đêm vẫn chưa chấm dứt.

Mở mắt, Sunny cố đánh giá tình hình hiện tại.

Nơi ở của họ hơi nhô lên khỏi làn sóng, gốc của ngón cái khổng lồ gần như chạm vào bề mặt nước biển đen. Cái lòng bàn tay thì cũng không quá rộng rãi, chỉ khoảng nửa cái mỏm đá hình tròn mà đã cứu cậu vào ngày đầu tiên ở Bờ Biển Bị Lãng Quên. Nó hơi nghiêng lên, tạo thành một dốc không cao lắm.

Những ngón tay cao hơn mặt nước và đủ rộng cho một người, nhưng chúng cong lên phía bầu trời, khiến chúng không thích hợp làm nơi ẩn núp.

'Chúng ta cần cách xa mặt nước hơn.'

Dứt ý nghĩ đó, Sunny mệt mỏi đứng dậy và cúi người xuống chạm vào vai Cassie.

"Cassie. Đứng lên. Chúng ta phải lên cao hơn."

Giọng nói của cậu nghe trống rỗng và như có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.

Cô gái mù giật mình và ngẩng đầu, làn da cô tái như xác chết.

"... Sunny?"

Cậu gật đầu.

"Ừm. Là tôi."

Cô vẫn đang bị sốc. Sunny có thể nhìn ra đầu óc Cassie vẫn chưa hoàn toàn quay trở lại, nên cậu nhẹ nhàng nâng cô đứng dậy.

"Đứng lên nào, đi thôi. Chỉ vài mét thôi."

Cô ngập ngừng.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!