Chương 95: Chiến đấu ở biển sâu

Vì cậu muốn.

Một lần trong đời, trái tim Sunny không đầy nỗi sợ hãi và tuyệt vọng. Thay vào đó, nó tràn đầy một sự phẫn nộ bất khuất. Cậu đã mệt mỏi với việc uốn cong dưới áp lực của thế giới, lén lút nắm chặt tia hi vọng nhỏ nhoi nhất, luôn luôn sợ hãi, luôn luôn sẵn sàng làm mọi thứ, từ bỏ mọi thứ, chỉ để sống thêm một ngày nữa. Chỉ nhiêu đó không còn đủ nữa.

Cậu muốn thế giới này phải cong theo ý muốn của cậu.

Cậu muốn sống như một con người chứ không phải một con thú.

Trong vài tháng qua, Sunny đã thay đổi mà chính cậu còn không phát hiện. Cách nào đó, cậu đã trở nên không thỏa mãn với lối sống cũ, lối sống mà mục đích duy nhất là sống sót bằng mọi giá bao phủ mọi thứ khác. Liệu cậu sống hay chết là thứ duy nhất có ý nghĩa. Nhưng bây giờ, cách cậu sống còn có ý nghĩa hơn nữa.

Bản thân không có chủ nhân thì có ý nghĩa gì khi cậu sống như một nô lệ? Nghiến răng, Sunny lặn xuống vực thẳm đen tối.

Nước lạnh ôm lấy cậu như một mồ chôn. Cậu không thể thấy gì vì cái sự đen tối đáng chết này, chỉ có thể dựa vào cảm giác bóng để dẫn đường. Muối thấm vào những vết cắn trên tay và vết cắt trên cổ cậu, khiến chúng rát như bị thiêu đốt. Không để ý đến sự đau đớn đó, Sunny dùng sức mạnh đáng kể của bản thân để đẩy bản thân đến sâu hơn và sâu hơn trong bóng tối.

Cậu có thể cảm nhận được những cái xúc tu khổng lồ di chuyển quanh cậu, kéo những mảnh của con thuyền vào cái miệng khổng lồ ẩn nấp đâu đó xa bên dưới. Một hai lần, cậu phải gắng vặn mình để tránh bị một cái chạm trúng.

Nhưng mà vẫn không có dấu hiệu của Cassie. Phổi cậu muốn nổ tung.

Sunny lặn sâu hơn nữa.

Ở độ sâu này, áp lực nước đã bắt đầu ảnh hưởng đến sự di chuyển của cậu, khiến mỗi cú đạp chân và sải tay đều nặng nề hơn. Kể cả với cơ thể được cái bóng cường hóa, cậu cũng có giới hạn. Sunny cho rằng nếu không nhờ Dệt Máu, thì cậu đã chết ngạt từ lâu.

Tệ hơn, cậu cảm giác giống như mình đang đến gần và gần hơn cái cơ thể chân chính của cái thứ kinh dị không rõ vừa phá hủy con thuyền của họ. Vẫn không thể cảm thấy hình dáng khổng lồ của nó, nhưng dựa trên kích cỡ tăng dần của những cái xúc tu quanh cậu, thì con quái vật không thể quá xa nữa.

Và rồi, Sunny cuối cùng nhận thấy gì đó.

Cách cậu không xa, một cái bóng nhỏ đang chật vật chống cự lại một cái bóng to và hung tợn hơn.

Cassie!

Gom hết sức mạnh, Sunny bơi về phía cô gái mù với tốc độ cao nhất mà cơ thể cho phép. Khi cậu đến gần, cậu có thể nhận ra chi tiết của việc đang xảy ra.

Cassie đang bị kéo xuống, một cái xúc tu tương đối nhỏ hơn quấn quanh mình cô. Cô vẫn chống cự, cố gắng giải thoát, nhưng chuyển động của cô đang dần yếu hơn theo từng giây. Cô đang ngợp thở.

Đầy sự phẫn nộ, Sunny đẩy mình về phía trước và nắm lấy cái xúc tu, cảm nhận da thịt trơn trợt của nó co giật trong nắm tay của cậu.

Nếu cậu có lựa chọn, thì cậu sẽ tránh nó bằng mọi giá. Nhưng chiến đấu dưới nước không đơn giản... nếu cậu muốn tung ra một đòn tấn công có thể xem là mạnh mẽ, thì cậu cần phải tìm một điểm tựa trước.

Triệu hồi Mảnh Vỡ Nửa Đêm, Sunny gắng gượng từng cơ bắp và chém ngang qua cái xúc tu, ngay dưới điểm mà đang quấn lấy th*n d*** của Cassie. Cậu biết là mình sẽ không thể gây thương tổn quá nhiều chỉ với cú chém đó, khi mà nó bị lực cản của nước làm chậm đi đáng kể.

Nhưng mà, thanh kiếm tuyệt vời của cậu vẫn đủ sắc bén để cắt vào thịt cái xúc tua, khiến một đám mây máu đậm trào ra từ vết thương.

Cái xúc tu co giật dữ dội và bắn về một bên, giống như muốn phủi kẻ tấn công đi. Bay đi trong bóng tối, Sunny cố nắm lấy nó và đưa kiếm thẳng lên, cắt vào miếng thịt xốp đó.

Cậu chưa từng hi vọng có thể chặt đứt cái xúc tu chỉ với một đòn tấn công. Không có sức lực nào cho phép việc đó xảy ra. May mắn là, thanh kiếm có khả năng đâm, chém... và cắt.

Đẩy lưỡi kiếm, Sunny cắt sâu hơn vào xúc tu. Khi cán kiếm chuẩn bị chạm đến vết thương. cậu thay cách cầm và kéo thanh tachi xuống. Thịt tươi của con quái vật tách ra dưới lưỡi kiếm sắc như dao cạo, với mức kháng cự nhỏ đến khó nhận ra.

Một dòng máu tuôn ra, và với một cú đẩy cuối cùng, cái xúc tu hoàn toàn bị cắt rời.

Sunny cuối cùng cũng có thể quay sự chú ý lại chỗ Cassie để xem tình hình của cô.

Thứ cậu cảm nhận được khiến Sunny nhăn mặt. Cô gái mù sắp sửa bất tỉnh.

Cậu cần phải mang cô lên mặt nước nhanh nhất có thể.

Đẩy cái xúc tu còn sót lại đang co giật, Sunny hủy thanh kiếm và ôm ngang hông Cassie, cảm giác được làn da cô đã lạnh ngắt dưới lớp vải mỏng của bộ áo.

Cô yếu ớt kháng cự, không nhận ra là cậu chứ không phải con quái vật. Ôm chặt cô gái mù vào ngực, Sunny quay đầu về phía trên và cảm thấy từng làn sóng tuyệt vọng đánh vào bức tường trong tâm trí cậu.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!