Trong bóng tối hoàn toàn, một con thuyền nhỏ lướt trên mặt nước đen yên tĩnh. Cái buồm của nó, được làm từ cột sống một con ác ma, đang chịu đựng áp lực từ gió thổi không ngừng. Trong sự yên lặng ghê rợn ở mảnh hắc ám bao la này, con thuyền nhẹ nhàng cắt qua những làn sóng như một lưỡi gươm.
Không có âm thanh nào ngoài tiếng cót két của xương và tiếng sóng vỗ vào thân thuyền kim loại bóng lưỡng.
Sunny ngồi với mái chèo, điều chỉnh hướng đi của con thuyền mai cua. Cậu đang hướng họ về phía tây. Không có trăng và không có lấy một ngôi sao để dẫn đường, việc giữ thuyền đi đúng hướng là rất khó. Nhưng Sunny có một cảm xúc trong đầu cậu do cái bóng lạnh lẽo và đáng sợ của Tòa Tháp Đỏ mang lại
- cậu đang dùng nó như một cái la bàn, và nhờ vậy có thể định hướng trong vùng nước nguy hiểm này mà không lạc đường.
Trên đầu là bầu trời đen, bên dưới là nước biển đen. Không có gì ngoài một lớp thép mỏng tách họ khỏi hắc ám, họ đi thuyền vào màn đêm.
Bên dưới họ, đủ thứ kinh dị ẩn núp dưới độ sâu đáng nguyền rủa. Vài lần, Sunny cảm thấy những cái bóng khổng lồ lại gần con thuyền nhỏ mỗi khi họ đi ngang qua, bị âm thanh của con thuyền phát ra hấp dẫn. Không có khả năng làm gì, cậu chỉ đành phải run sợ trong yên lặng, cầu nguyện đám sinh vật kinh khủng đó sẽ rời đi.
Đến hiện tại, thì may mắn vẫn đang ở bên họ. Có lẽ họ quá nhỏ nhoi để có thể thỏa mãn cơn đói của đám thủy quái...
Vài tiếng đồng hồ sau khi họ khởi hành, Sunny cảm giác được sự thôi thúc không ngừng trong đầu cậu đã yếu bớt. Suy nghĩ của cậu dần trở nên rõ ràng hơn, bóng mờ khiến cậu hay quên yếu đi theo từng phút. Không lâu sau đó, một âm thanh ma quái giống như tiếng kính vỡ vang lên trong đầu cậu. Ngay tức thì, tàn dư sương mù cuối cùng cũng biến mất khỏi tri thức của cậu.
Sunny đã thoát khỏi sự mê hoặc của Cây Nuốt Hồn.
Nhẹ nhõm, Sunny không nhịn được mà mỉm cười. Nhưng nụ cười của cậu lại yếu ớt và chần chừ.
Với sự biến mất của những hiệu ứng thôi miên, sự khôn ngoan bình thường của cậu đã trở lại. Giống như có một sức nặng vô hình đã được nhấc lên, cho phép dòng suy nghĩ của cậu được chảy mà không bị tắc nghẽn. Mọi thứ trở nên rõ ràng hơn, giống như cả thế giới bỗng nhiên vào đúng tiêu cự.
Một cảm giác tuyệt vời. Nhưng cùng với nó là một sự hiểu biết chính xác hơn về tình cảnh kinh hoàng hiện tại của họ.
Họ đang, khá đúng theo nghĩa đen, thăng bằng ngay mép vực đói khát, mạng sống của họ lệ thuộc vào không gì khác ngoài may rủi. Quyết định đi ra biển đen nguyền rủa trên một con thuyền tạm bợ quả thật là điên khùng.
Nhưng mà nghĩ lại, không có gì là không tâm thần ở Bờ Biển Bị Lãng Quên này cả. Ở nơi địa ngục này, lựa chọn điên cuồng nhất đôi lúc là lựa chọn tốt nhất mà người ta có được.
Nghiến răng, Sunny nắm chặt mái chèo và nhìn chăm chú vào màn đêm.
Vài phút sau, Cassie bỗng nhiên rục rịch, khiến con thuyền lúc lắc. Cô đưa cây trượng cho Nephis và cẩn thận tiến lại gần Sunny, s* s**ng để tìm đường trong bóng tối.
Trước khi Sunny có thể đoán cô muốn gì từ cậu, bỗng dưng cậu đã bị ôm thật chặt. Cô gái mù vùi mặt vào ngực cậu, nước mắt ấm áp chảy xuống gương mặt cô.
Sunny bất động, giật mình và không biết phải làm gì. Cậu có thể cảm giác cơ thể Cassie dán chặt vào bản thân, cơ thể cô run rẩy vì khóc, tay cô quấn chặt quanh cổ cậu. Trong lúc cậu cố hiểu được tình huống, cô thầm thì:
"Cảm ơn... cảm ơn cậu..."
Cảm thấy vô cùng ngượng nghịu, Sunny giả vờ hắng giọng.
"Ừm... không cần cảm ơn. Nếu như không nhờ cô cảnh báo, thì chúng ta đã mắc kẹt trên hòn đảo đó rồi. Nên chúng ta hòa nhau."
Rồi, cậu giơ tay lên và ngượng ngùng vỗ về lưng cô.
Cả hai người đều cẩn thận giữ giọng khẽ nhất có thể, sợ rằng sẽ thu hút thứ gì đó từ bên dưới.
Cassie khẽ khóc thêm một vài phút, rồi mới thả cậu ra. Lau mặt, cô kéo thân thể khỏi người cậu và thì thầm:
"Xin lỗi."
Giọng nói của cô hơi kì lạ. Bối rối, Sunny nhướng mày.
'Cô ta xin lỗi cái gì vậy?'
"Ừm, tôi cũng xin lỗi. Vì, cô biết đó, vì bắt lấy cô lúc đó."
Cassie mỉm cười, và chùi giọt nước mắt cuối cùng trên mặt, quay người và đi lại giữa thuyền.
Sunny lại một mình.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!