10
Buổi đọc kịch bản kết thúc.
Chiếc xe sang năm triệu điệu thấp đỗ ở vị trí bắt mắt nhất trước cửa khách sạn, tôi căng da đầu ngồi lên.
Mọi người trong gương chiếu hậu: ?
Chỉ có Chu Kỳ đang nháy mắt với tôi, im lặng làm khẩu hình "Chị dâu đi thong thả".
Về đến nhà, Lục Từ Niên đang ngồi trên sô pha ở phòng khách, rõ ràng là đang thất thần.
Tôi vừa bước vào cửa, ánh mắt anh đã quét tới.
"Về rồi à? Buổi đọc kịch bản có thuận lợi không?"
"Lục Từ Niên, mời anh giải thích tại sao lại cho người theo dõi em?" Tôi khoanh tay nhìn anh.
Lục Từ Niên vội vàng giải thích: "Không có theo dõi! Tuyệt đối không có! Chu Kỳ là em họ của anh. Anh chỉ nghĩ môi trường đoàn phim phức tạp, anh lại không ở bên cạnh em, có người nhà mình giúp đỡ thì anh mới yên tâm được. Cậu ta... không gây phiền phức gì cho em chứ?"
"Vậy cậu ta không phải là người anh sắp xếp vào đoàn để giám sát em?" Tôi hỏi.
"Đương nhiên không phải." Vẻ mặt Lục Từ Niên thậm chí còn có chút tủi thân:"Sao anh có thể làm chuyện đó được?"
Đến cả chuyện lừa tôi là vợ anh mà anh còn làm được, thì còn chuyện gì mà không làm được chứ...
Tôi tiếp tục truy hỏi: "Vậy em nhận được vai nữ phụ này, có phải là do anh đứng sau giở trò không?"
Lục Từ Niên lập tức nghiêm túc nói: "Vai diễn này là do em tự mình thử vai mà có được, không liên quan gì đến anh cả. Nếu là do anh, thì ra đường anh sẽ bị xe..."
Tôi vội vàng bịt miệng anh lại.
"Được rồi, em tin anh. Em mệt rồi."
"Vậy em nghỉ ngơi cho tốt, anh sang phòng cho khách ngủ." Anh có chút thất vọng quay người đi: "Vợ ngủ ngon."
11
Những ngày vào đoàn quay phim trôi qua rất nhanh.
Tôi và Chu Kỳ, người đóng vai nam phụ si tình, đang diễn một cảnh bi thương ôm nhau lần cuối trước khi buộc phải chia ly.
Tôi rưng rưng nước mắt lao vào lòng Chu Kỳ, cậu ấy cũng rất nhập diễn mà ôm chặt lấy tôi.
Đạo diễn ở bên cạnh hét lên: "Tốt! Cảm xúc đúng chỗ! Giữ nguyên! Máy quay zoom lại gần!"
Đạo diễn vừa hô "Cắt", Chu Kỳ đã "Vãi chưởng" một tiếng rồi lập tức buông tôi ra.
Tôi quay đầu lại nhìn, là Lục Từ Niên đến thăm đoàn.
Chu Kỳ trượt chân qua, quỳ xuống bên chân Lục Từ Niên: "Anh! Anh họ! Anh ruột! Hoàn toàn là công việc! Kịch bản yêu cầu! Xin anh minh giám!"
Phim trường vang lên tiếng bàn tán.
"Chuyện gì thế? Sao tổng giám đốc Lục lại đến đây?"
"Chu Kỳ gọi anh ta là anh? Hai người họ là họ hàng à?"
"Tổng giám đốc Lục đến thăm ban Chu Kỳ à? Chưa nghe nói quan hệ của họ tốt đến thế..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!