6
Sáng hôm sau, lúc ăn sáng, tôi ra vẻ ưu sầu thở dài một hơi.
"Chồng ơi, hôm nay em muốn ra ngoài tìm bạn thân để tâm sự, đừng cho vệ sĩ đi theo em nhé. Em bị mất trí nhớ, rất nhiều chuyện đều không nhớ ra, biết đâu gặp lại bạn cũ có thể nhớ lại được gì đó."
"Được, em đi đi. Để tài xế đưa em đi, chú ý an toàn." Lục Từ Niên đang đọc báo tài chính kinh tế, anh không cả ngẩng đầu lên.
Đồng ý đơn giản vậy sao? Tôi có chút bất ngờ, nhưng không nghĩ nhiều, vội vàng chuồn đi.
Tiểu Nhã là bạn thân nhất của tôi, cũng là diễn viên tuyến mười tám như tôi.
Lúc gặp tôi, Tiểu Nhã rất tức giận: "Lâm Tuế An, cậu ẩn hôn từ bao giờ thế?"
"Sao cậu biết?" tôi hỏi.
"Tớ đến bệnh viện thăm cậu thì bị người của chồng cậu coi là người lạ rồi đuổi đi, còn cho tớ một khoản tiền rồi bảo tớ đừng làm phiền cậu, đến tin nhắn cũng không được gửi."
Tôi mới hiểu tại sao mình biến mất lâu như vậy mà không một người bạn nào hỏi thăm, hóa ra đều bị Lục Từ Niên dùng tiền đánh lui rồi.
Tôi nhanh chóng kể cho cô ấy nghe chuyện tôi giả vờ mất trí nhớ nhưng lại vô tình có được một ông chồng đẹp trai.
"Vãi chưởng! Lâm Tuế An cậu được đấy! Ăn vạ mà vớ được ông chồng đỉnh cấp! Khoan đã..." Tiểu Nhã hút mạnh một ngụm trà sữa: "Cậu nói xem Diêm Vương sống của tập đoàn Lục thị mưu đồ gì chứ? Anh ta nhân lúc cậu mất trí nhớ lừa cậu về nhà, chuyện này kỳ quặc quá đi!"
"Đúng là kỳ quặc, nhưng cậu không thấy trong sự kỳ quặc này lại ẩn chứa sự ngọt ngào chết người sao? Anh ấy đẹp trai, có tiền, body đẹp, mà hình như còn rất ngây thơ nữa."
"Vậy tiếp theo cậu định làm gì?"
"Tớ lừa anh ấy, anh ấy lừa tớ, tớ cũng tương kế tựu kế thôi." Tôi nói nhỏ: "Nhưng người đàn ông này thâm sâu khó lường, tớ phải thăm dò đã. Chị em, đã đến lúc thử thách tình bạn của chúng ta rồi."
Một giờ sau, tôi vừa về đến nhà, tin nhắn của Tiểu Nhã đã nhảy liên tục:
[Cưng ơi! Tổng giám đốc Lục chuyển cho tớ số tiền này để tớ câm miệng này. [Ảnh chụp màn hình lịch sử chuyển khoản]]
[Tớ vừa hỏi tổng giám đốc Lục tại sao lại lừa cậu, mặt anh ta lập tức lạnh như băng, suýt nữa thì dọa chết tớ!]
[Nhưng anh ta vẫn khăng khăng cái cớ ẩn hôn đó, còn nói tình cảm của cậu và anh ta rất tốt, chỉ là tạm thời không muốn công khai.]
[Hơn nữa anh ta còn cảnh cáo tớ, nếu tớ nói linh tinh trước mặt cậu, anh ta sẽ khiến tớ không thể tồn tại trong giới giải trí được nữa, sẽ trực tiếp phong sát!]
[Nhưng mà! Anh ta lại nói nếu tớ có thể ngoan ngoãn báo cáo cho anh ta biết gần đây cậu thích gì, hứng thú với cái gì, tâm trạng thế nào... thì sẽ định kỳ chuyển tiền cho tớ!]
[Hỏi một lần trả tiền một lần! Cưng ơi! Đây là phiếu cơm dài hạn đó!]
[Cưng ơi mau nói cho tớ biết hôm nay cậu thích màu gì đi! Tớ đi báo cáo lĩnh thưởng ngay! Chúng ta chia đôi!]
Tôi nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại, suýt nữa thì phun cả ngụm nước ra ngoài.
Lục Từ Niên không chỉ lừa tôi, mà còn dùng tiền bạc để mua chuộc bạn thân của tôi?
Mua chuộc hay lắm! Xin hãy mua chuộc hai chị em chúng tôi nhiều hơn nữa đi!
7
Những ngày tiếp theo, tôi sống một cuộc sống hạnh phúc vô cùng ảo diệu.
Tôi buột miệng than với Tiểu Nhã một câu không muốn ăn gì, tối hôm đó trên bàn ăn đã bày đầy những món hải sản xào cay mà tôi yêu thích.
Tôi gửi tin nhắn thoại cho Tiểu Nhã phàn nàn rằng phải xếp hàng dài để mua bánh kem dâu, thợ làm bánh của tiệm đó đã được mời đến nhà tôi.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!