34
Tôi dựa vào lòng anh, nghe nhịp tim trầm ổn của anh, cảm giác như đang mơ.
"Bố em trước đây từng đi lính, từ nhỏ đã bắt em luyện tập, nói em nhất định phải có khả năng tự vệ, còn hay lải nhải chuyện làm việc tốt không cần lưu danh. Em tự đặt được một biệt danh còn thấy rất ngầu, kết quả suýt nữa thì bỏ lỡ một ông chồng tuyệt vời như anh."
Lục Từ Niên tự giễu cười nói: "Đúng vậy, anh dùng cái tên Tranh Tranh này để mò kim đáy bể. Mỗi lần có chút manh mối, cuối cùng lại phát hiện không phải là em."
"Nhưng... anh vì em hồi nhỏ cứu anh mà thích em? Lý do này có phải hơi qua loa quá không? Giống như báo ơn vậy." Tôi bĩu môi.
Anh rũ mắt nhìn tôi, nói: "Vậy lý do em thích anh hình như cũng khá qua loa?"
"Cái đó không giống!" Tôi nói một cách đầy lý lẽ: "Em là thuần túy ngưỡng mộ vẻ ngoài của anh! Còn anh thì sao? Anh lúc nào cũng khiến em cảm thấy anh đang báo đáp ơn cứu mạng, trong lòng có gánh nặng."
"Không có gánh nặng. Hai năm trước, anh vô tình xem được một bộ phim chiếu mạng nhỏ của em, cái loại mà kinh phí rất thấp, cốt truyện hơi ngớ ngẩn..."
Tôi: "Ồ."
Đau lòng quá, chồng yêu ơi.
Lục Từ Niên tiếp tục nói: "Em họ anh đang xem, anh tình cờ đi ngang qua nên liếc nhìn một cái. Kết quả vừa nhìn đã thấy em. Mặc dù cảnh quay của em không nhiều, nhưng lúc đó anh đã yêu em từ cái nhìn đầu tiên. Sau đó, lúc nào anh cũng cảm thấy em hơi quen mắt, cho người đi điều tra thì nghĩ đến nữ hiệp Tranh Tranh của anh."
"Vậy sao anh không đến tìm em sớm hơn?" Tôi hỏi.
"Anh đã dùng hai năm để mở rộng một phần hoạt động kinh doanh của công ty... ừm, khá thuận lợi sang lĩnh vực giải trí, có được thân phận và tài nguyên hợp lý. Vừa chuẩn bị xong, định chính thức đi tìm em, kết quả em lại đi trước một bước đâm vào đuôi xe của anh, còn mất trí nhớ."
Tôi suy nghĩ một lúc, lại rối rắm hỏi: "Vậy anh thầm thương em lâu như vậy, em mới thích anh được mấy tháng, mà lại còn là vì gương mặt của anh... anh có thấy không công bằng không?"
"Sao lại không công bằng? Ngược lại anh còn rất áy náy. Anh nhân lúc em mất trí nhớ, dỗ dành em, lừa gạt em, dụ em về nhà, hôn em, ôm em, còn..." Anh ho hai tiếng, tai càng đỏ hơn: "May mà em giả vờ mất trí nhớ. Nếu không anh sẽ phải mang theo sự áy náy vì đã lợi dụng lúc người khác gặp khó khăn này, lo lắng thấp thỏm giấu em cả đời."
Tôi hừ một tiếng, chọc chọc vào ngực anh: "Coi như anh còn có chút lương tâm. Nhưng... nếu anh thật sự là người xấu, em chẳng phải là xong đời rồi sao?"
"Anh đúng là người xấu." Lục Từ Niên bắt lấy ngón tay đang làm loạn của tôi, đưa lên môi hôn một cái.
"Xấu xa, em rất thích."
Lục Từ Niên bị câu nói này của tôi hoàn toàn châm ngòi.
Anh không nói nhiều nữa, trực tiếp dùng hành động để chứng minh thế nào mới là xấu xa thật sự.
Tóm lại, sáng hôm sau, tôi đã hiểu sâu sắc ý nghĩa của câu "họa từ miệng mà ra" và "tự làm tự chịu".
35
Sau một tuần nghỉ ngơi, phần hai của "Tim Đập Liên Tục" cuối cùng cũng bắt đầu ghi hình.
Sau một tuần bị Lục Từ Niên lôi đi thực hiện các loại huấn luyện thể lực không thể miêu tả, tôi chỉ mong nhận thêm được nhiều lịch trình.
Tổ chương trình vừa bắt đầu đã gây chuyện, tổ chức một phần vô cùng nặng ký.
Hoàn toàn là nói thật lòng, không có thử thách.
Toàn là những câu hỏi xoáy sâu vào tâm hồn, thật thật giả giả, hoàn toàn dựa vào lương tâm và khả năng diễn xuất.
Chai rượu quay tròn giữa bàn, lượt đầu tiên đã chỉ ngay vào tôi.
Đạo diễn: "Tuế An, trong số các khách mời hiện tại, có ai khiến cô có cảm tình, hay nói cách khác là khiến cô rung động không?"
Ánh mắt của cả trường quay đều đổ dồn về phía tôi, trông Lục Từ Niên có vẻ như đang dựa vào sô phâ một cách tùy ý, nhưng đầu ngón tay lại vô thức v**t v* vành cốc.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!