Chương 11: (Vô Đề)

Người này dường như muốn bù đắp lại tất cả sự thân mật đã bỏ lỡ trong quá trình ghi hình, chỉ hận không thể buộc tôi vào thắt lưng.

Đọc sách phải ôm, xem phim phải ôm, ngay cả lúc tôi chơi game anh cũng phải vòng tay từ phía sau ôm tôi, nói là quan sát học hỏi.

Tôi cũng không hoàn toàn nhàn rỗi.

Nhờ vào độ hot của chương trình hẹn hò này, lượng fan của tôi tăng vùn vụt.

Mấy kịch bản cũng được gửi đến tay tôi, thậm chí còn có một lời mời đóng vai nữ phụ trong một bộ phim võ hiệp, chính là nhắm vào công phu đá nứt bàn của tôi.

Lục Từ Niên tỏ ra vô cùng hứng thú với việc này.

Anh ôm tôi vào lòng, cầm một cây bút bắt đầu lật kịch bản.

"Bộ phim hiện đại này không được." Anh lạnh lùng gạch bỏ một cái.

"Tại sao?" Tôi nghé đầu qua xem: "Ngọt sủng đô thị, bối cảnh cũng được mà."

"Có cảnh hôn, ba cảnh."

"Công việc của diễn viên mà."

Anh không phản bác, chỉ lại ném một kịch bản cổ trang đi, nói: "Cái này cũng không được."

"Cái này lại sao nữa? Nữ chính quyền mưu, không có nhiều tuyến tình cảm mà!"

"Tập mười sáu có cảnh bị nhân vật phản diện uy h**p, ôm eo."

Tôi: "..."

Đến lượt kịch bản phim võ hiệp, anh lật qua lật lại mấy lần, cuối cùng nói: "Cảnh đánh nhau nhiều quá, nguy hiểm."

"Không được! Cái này em thích! Cảnh đánh nhau em không sợ! Em chỉ muốn đóng một vai biết đánh thôi!" Tôi vội vàng giật lại ôm vào lòng.

Lục Từ Niên lại ấn tôi vào lòng chặt thêm chút nữa, tủi thân nói: "Không phải anh không ủng hộ sự nghiệp của em, anh chỉ không muốn em làm những chuyện... giống như với anh... với người khác..."

"Đồ ngốc, sao có thể giống nhau được chứ?" Tôi không nhịn được bật cười, ghé sát lại hôn lên đôi môi đang mím chặt của anh một cái: "Những cái đó là công việc, là giả. Nhưng với anh là thật mà, chồng yêu."

Lục Từ Niên cúi đầu hôn tôi thật mạnh, lẩm bẩm đáp lại một tiếng: "Ừm."

32

Một buổi tối nọ, Lục Từ Niên có một buổi xã giao quan trọng không thể từ chối, lúc anh về đã là đêm khuya.

Tôi cuộn tròn trên sô pha sắp ngủ thiếp đi rồi, nghe thấy tiếng mở cửa thì mơ màng ngẩng đầu, thấy anh dựa vào bức tường ở huyền quan, cà vạt nới lỏng, ánh mắt có chút tan dã.

"Sao lại uống nhiều thế..." Tôi đii đến đỡ anh.

Anh ôm chặt tôi vào lòng, miệng lẩm bẩm không rõ một cái tên: "Tranh Tranh... Tranh Tranh..."

Cơ thể tôi lập tức cứng đờ, tim lạnh đi một nửa.

Vậy nên... đây là mối tình đơn phương khắc cốt ghi tâm của anh ấy? Tên của bạch nguyệt quang đó?

Anh ấy say rồi coi tôi là cô ấy?

Một cảm giác chua xót và tủi thân đột nhiên dâng lên trong lòng, chút ngọt ngào và cảm giác an toàn mà anh đã chiều chuộng tôi mấy tháng nay vỡ tan tành.

Những điều tốt đẹp đó, những sự chu đáo đó, câu nói "Anh mãi mãi yêu em" đó... tôi chỉ là một vật trung gian.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!