Lưu Hoành Dương: "…"
Ông ta ngủ rất sâu, bị Tào Tĩnh xô đẩy vài cái thế mà vẫn chưa tỉnh.
"Lưu Hoành Dương!!!" Tào Tĩnh sốt ruột, phát điên đẩy rồi lại đá, "Mau tỉnh lại, đồ vật nhà mình… Đồ vật mất hết rồi!"
Cùng với tiếng khóc la của Tào Tĩnh, Lưu Hoành Dương mới mơ mơ màng màng bị lay tỉnh, vừa mở mắt ra đã đối diện với khuôn mặt kinh hoàng đủ kiểu của bà ta.
"Sáng sớm tinh mơ phát điên cái gì…" Lưu Hoành Dương không kiên nhẫn mắng một câu, "Thần kinh."
Thói quen cho phép, ông ta theo bản năng s* s**ng về phía tủ đầu giường, lại chỉ sờ trúng không khí lạnh lẽo.
Nơi nào còn có cái tủ đầu giường nào? Thậm chí, ngay cả ông ta hiện tại, cũng còn đang nằm trên mặt đất, ngay cả cái giường vẫn ngủ cũng không biết lúc nào, đã bị dọn đi một cách thần không biết quỷ không hay.
"Cái này… cái này…" Cơn buồn ngủ của Lưu Hoành Dương nháy mắt bốc hơi, yết hầu lên xuống cuộn trào, lại chỉ có thể phát ra âm tiết đứt quãng.
Trong phòng, trống rỗng chỉ còn lại cái xác nhà, tất cả đồ nội thất đều biến mất không thấy, tính cả tất cả đồ vật đáng giá bọn họ thu thập tối qua cùng nhau, còn sạch sẽ hơn châu chấu đi qua.
"A! Ma… Ma quỷ!" Tào Tĩnh đột nhiên phát ra một tiếng thét chói tai càng thêm thê lương, ngón tay run rẩy chỉ về phía cửa.
Bà ta vốn đang đắm chìm trong suy nghĩ "phòng mình sao lại thành ra thế này", vừa ngẩng đầu lên, ánh mắt vô tình liếc thấy Lưu Thanh Thanh đang đứng ở cửa, bị dọa không nhẹ, suýt chút nữa không thở nổi.
Lưu Thanh Thanh lúc này mặt sưng phù như cái đầu heo, thật sự ngay cả mẹ ruột cũng không nhận ra.
"Mẹ nó… Con lúc kinh lúc la làm cái gì?" Lưu Hoành Dương bị kinh động, bực bội quát: "Ban ngày ban mặt lấy đâu ra…"
Bất quá nói đến một nửa, đột nhiên chú ý tới người ở cửa, giọng nói tức khắc nghẹn lại trong cổ họng, đồng t. ử càng đột nhiên nhảy dựng.
Lưu Thanh Thanh đứng ở cửa, khuôn mặt sưng to biến dạng xanh tím đan xen, khóe miệng còn treo vết m.á. u khô, rất giống một quả cà chua bị giẫm nát, tóc tai lộn xộn như rơm rạ.
Đôi mắt miễn cưỡng có thể phân biệt được chứa đầy nước mắt, đang kinh hoàng nhìn bọn họ.
"Cha… Mẹ… Là con đây huhu…" Lưu Thanh Thanh vẻ mặt t.h.ả. m hại, khuôn mặt sưng lên trông càng thêm vặn vẹo đáng sợ.
Mặc dù đã nhận ra giọng nói của Lưu Thanh Thanh, nhưng hiệu ứng thị giác quá mức chấn động, vẫn khiến Lưu Hoành Dương không nhịn được giật mình.
Còn Tào Tĩnh càng lùi lại hai bước, đụng phải bức tường trống rỗng, lúc này mới thoáng bình tĩnh một chút: "Thanh… Thanh Thanh? Mặt con… Sao lại như vậy?"
"Cha, mẹ, đồ trang sức của con! Quần áo của con! Mất hết rồi!" Lưu Thanh Thanh nhào về phía Tào Tĩnh, khóc gào cuồng loạn, "Không thấy đâu hết!"
Khuôn mặt sưng to khiến cô ta nói chuyện đều ngọng nghịu: "Cả mặt con nữa… huhu, con hình như còn rụng một chiếc răng…"
"Cái gì? Chỗ con cũng… Ái chà…" Lưu Hoành Dương nghe vậy đột nhiên quay đầu lại, lời còn chưa dứt, lại vẻ mặt đau khổ ôm lấy cổ.
Lưu Hoành Dương vẹo cổ, sắc mặt xanh mét.
Quen ngủ giường lớn mềm mại, ông ta ngủ trên sàn một đêm, không ngoài dự đoán bị vẹo cổ, hiện tại cổ cứng đờ giống như một con rối gỗ.
Bất quá cơn đau ở cổ, còn không thắng nổi nỗi đau lòng khi ông ta phát hiện nhà bị trộm.
Lưu Thanh Thanh không chú ý tới sự dị thường của ông ta, kéo Tào Tĩnh liền bắt đầu khóc lóc kể lể: "Mẹ, mặt con… Mẹ nhìn xem mặt con bị đ.á.n. h thành cái dạng gì, mẹ nhất định phải giúp con bắt được…"
"Thanh Thanh, lúc này rồi, con hiểu chuyện một chút đi." Tào Tĩnh không chờ cô ta nói xong liền ngắt lời.
Tuy rằng ngày thường bà ta cũng yêu thương Lưu Thanh Thanh, nhưng tình huống hiện tại, nhà bị trộm mới là đại sự!
"Không đúng, đồ trong phòng con cũng không còn, vậy phòng khách chẳng phải là…" Lưu Hoành Dương ôm cổ, đột nhiên nghĩ tới điều gì, đột ngột chạy về phía phòng khách.
Khi nhìn thấy phòng khách cũng bị cướp sạch không còn gì, Lưu Hoành Dương chỉ cảm thấy trước mắt tối sầm, hai chân mềm nhũn, suýt chút nữa quỳ rạp xuống đất.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!