Ta là người tính tình nóng nảy, chỉ với vài câu nói ngắn ngủi của nàng ta đã khiến lửa giận trong ta dâng lên tận đỉnh đầu.
Nhưng ngay khi ta chuẩn bị xắn tay áo lên đánh nhau với nàng ta, mẹ chồng lại hung hăng trừng mắt với ta.
Mẹ chồng thản nhiên đẩy A Liên ra, lạnh nhạt lên tiếng: "Ồ, là A Liên à. Mấy hôm nay con đi đâu vậy? Chẳng lẽ không biết đạo lý xuất giá tòng phu, phu tử tòng tử sao?"
A Liên lấy tay áo lau nước mắt, "Mẹ, con cũng không còn cách nào khác."
"Nói đi, sao lại không còn cách nào khác."
"Người cũng biết đấy, con có một người mẹ góa bụa. Trước khi con gả vào nhà họ Triệu, mẹ con nhất quyết bắt con phải đòi nhà phu quân thêm mười lượng bạc để dưỡng lão, con không đồng ý, bà ấy liền đòi tự vẫn. Sau đó con giả vờ đồng ý, rồi ngày thành thân vội vàng quay về nhà mẹ với ý định giả vờ đáng thương, nói là con bị nhà phu quân đuổi ra, mong bà ấy mềm lòng. Ai ngờ đâu, mẹ con thật sự nhẫn tâm, nhất quyết không cho con quay lại.
Bà ấy là mẹ, người cũng là mẹ, con nhớ người đến mức phát bệnh, lúc này mới nhân cơ hội bỏ trốn về đây. Mẹ, con sẽ không đi nữa, sẽ không đi nữa, con sẽ cùng nhị lang an ổn sống qua ngày. Còn những kẻ khác --"
Nàng ta khinh miệt và đắc ý liếc nhìn ta.
"Người đừng có bị loại người không sạch sẽ này lừa gạt, mọc ra cái tướng mạo hồ ly tinh như vậy, ngoài việc câu dẫn nam nhân ra, còn biết làm gì nữa?"
Mẹ chồng thản nhiên gật đầu.
"Ý của con là, con cái gì cũng biết làm? Vừa hay, ta khát nước, con đi múc cho ta bát nước."
"Vâng ạ!" A Liên nghe vậy, vui vẻ chạy vào bếp múc cho mẹ chồng một bát nước.
Nước là nước giếng mới được kéo lên sáng nay.
Mẹ chồng bình tĩnh nhận lấy bát nước, sau đó hất ngược bát nước lạnh như băng vào mặt A Liên, A Liên còn chưa kịp hét lên thì trên mặt đã phải hứng thêm mấy cái bạt tai giòn tan.
"Phì! Cái đồ dâm phụ nuôi dưỡng nam sủng vô liêm sỉ nhà ngươi, vậy mà còn dám vác mặt đến đây!"
"Sao hả, nghe nói nhà họ Triệu chúng ta làm ăn phát đạt, lại chạy đến đây lừa gạt tiền bạc sao?"
"Ngươi coi ta là bà già mù sao? Không phân biệt được người tốt người xấu? Còn dám mắng nhị tức phụ nhà ta là hồ ly tinh, ta nói cho ngươi biết, nhị tức phụ nhà ta trời sinh đã xinh đẹp tốt bụng lại siêng năng, hơn hẳn ngươi cái thứ dưa vẹo táo nát nhà ngươi không chỉ một chút!"
Fanpage chính thức: Tiểu Lạc Lạc Thích Ăn Dưa, fl Lạc nhé, iu các bạn ❤️
"Hôm nay ta đánh c h ế t ngươi cái đồ đáng đời bị lăng trì xử tử, mắc bệnh dịch!"
"..."
Tuy mẹ chồng đã có tuổi, nhưng bà ấy đánh nhau lại có tuyệt chiêu, đó chính là túm tóc.
A Liên bị tấn công bất ngờ trong lúc đang vui vẻ, nàng ta chần chừ một chút liền rơi vào thế hạ phong, ta trừng mắt nhìn mẹ chồng túm tóc nàng ta kéo mạnh xuống đất, còn hung hăng nhổ mấy bãi nước bọt vào mặt nàng ta.
Ta không ra tay, bởi vì ta đã bị dọa ngốc luôn rồi.
Gả vào nhà họ Triệu nửa năm, ta không ngờ mẹ chồng khi ra tay lại hung hãn dữ dằn như vậy, quả thực có thể sánh ngang với đồ tể trong thôn.
Ta còn tưởng bà ấy chỉ mạnh miệng thôi.
Kỳ thực sớm nên nghĩ đến, một mẹ góa phụ có thể nuôi nấng được mấy đứa con trai, nhất định là phải có chút bản lĩnh.
A Liên bị đánh đến mức tóc tai bù xù, khóe miệng chảy máu, nàng ta nằm trên mặt đất phát ra tiếng khóc lóc thảm thiết, "Bà già kia, ta sẽ đến nha môn tố cáo bà!"
"Đi đi! Không đi thì sau này con ngươi sinh ra sẽ không có lỗ đ.í. t đấy!"
"Bà già kia, bà cứ đợi đấy!"
"..."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!