Hai ngày cuối cùng của kì nghỉ quốc khánh, Hứa Bảo Như thật sự đau khổ không chịu nổi.
Chạy bài tập từ bảy giờ tối đến hai giờ sáng, mệt mỏi đến mức cô muốn ngất tại chỗ.
Mẹ bưng thức ăn khuya lên cho cô, nói: "Bình thường nước đến chân mới nhảy, bây giờ biết sợ chưa? Đi ra ngoài chơi cũng không biết làm bài tập, bây giờ sắp đi học lại mới thức đêm làm như vậy."
Hứa Bảo Như tủi thân, nói: "Mẹ, con sắp mệt chết rồi, mẹ đừng nói con nữa."
Mẹ Hứa nói tới nói lui, nhưng vẫn lo lắng cho sức khỏe của con gái, nói: "Hay là đi ngủ đi, bài tập chưa làm còn nhiều không?"
Hứa Bảo Như vừa viết thoăn thoắt vừa lắc đầu, "Nhanh lắm, con làm xong cái này rồi đi ngủ ngay ạ."
"Vậy được rồi, làm xong thì nhanh chóng ngủ đi, sức khỏe quan trọng hơn."
"Con biết rồi ạ, mẹ cũng mau đi ngủ đi."
Đêm nay Hứa Bảo Như làm bài tập đến hai giờ rưỡi sáng, ngày hôm sau vừa vào phòng học, cặp sách cũng không để xuống, mệt mỏi gục xuống bàn học ngủ mất.
Hà Minh Việt quay đầu lại hỏi cô, "Tối hôm qua cậu làm gì à? Trông mệt mỏi như vậy?"
Ngay cả mắt Hứa Bảo Như cũng không mở ra nổi, nói với giọng mệt mỏi: "Đừng quấy rầy tớ, tớ đang mệt lắm."
Dương Húc cũng xoay đầu lại, hỏi Hứa Bảo Như, "Bảo Như, cậu làm bài tập chưa?"
Lần trước ở trong nhóm, Hứa Bảo Như chưa làm được một chữ nào.
Dương Húc đoán Hứa Bảo Như cũng chưa làm xong đề thi, an ủi cô: "Không sao cả, dù sao chúng ta đều chưa làm xong, buổi trưa mọi người cùng đến phòng phát thanh đứng đọc bản kiểm điểm vậy."
Cuối cùng Hứa Bảo Như cũng mở mắt ra, ngẩng đầu lên, nhìn về phía Dương Húc nói: "Tớ làm xong rồi."
Dương Húc: "? ? ?"
Hà Minh Việt: "?"
Trương Dĩnh cũng rất kinh ngạc, "Bảo Như, cậu làm xong rồi à?"
Hứa Bảo Như mở cặp, lấy ra một chồng đề thi.
Dương Húc kích động lập tức cầm lấy xem, cậu ta lật từng tờ, không ngừng kinh ngạc, "Mẹ nó ơi", "Mẹ nó ơi, Bảo Như, cậu tìm người làm bài hộ đấy à? Nhiều đề thi như vậy, cậu làm xong trong hai ngày á?"
Hứa Bảo Như lấy bình nước trong cặp ra uống nước, nói: "Tớ tự làm đó."
Dương Húc nhìn đề thi của Hứa Bảo Như, từ khiếp sợ chuyển sang sùng bái, "Tớ nói này, Bảo Như, cậu đúng là học bá nha. Tớ còn tưởng rằng cậu cũng là học sinh trung bình như bọn tớ đấy."
Ngoại trừ toán ra, thành tích học tập của Hứa Bảo Như quả thật cũng ổn.
Cô nói: "Tớ không giỏi toán. Mấy tờ toán này đúng là có tìm người làm hộ."
Dương Húc đã kích động đến mức không nói thành lời, thừa dịp thầy còn chưa vào, vội vàng cầm bài tập của Hứa Bảo Như điên cuồng chép vào.
Nhưng cậu ta và Hà Minh Việt đã đâm lao thì phải theo lao, hai ngày này vốn không thèm đụng vào bài tập, vào lúc này có chép cũng không xong kịp.
Trước giờ học, chủ nhiệm lớp đi đến kiểm tra bài tập. Vì thật sự có quá nhiều người chưa làm xong, vì vậy thầy đưa ra yêu cầu thoáng hơn chút, nói: "Ai chưa làm từ hai tờ trở xuống, lần này xem như bỏ qua, hôm nay trước khi tan học, nộp bổ sung đề thi là được. Còn ai còn từ hai tờ trở lên, bây giờ ra hành lang đi, khi nào làm xong thì vào học."
Bên dưới, Trương Dĩnh nghe thấy trong khoảng hai tờ được bỏ qua, thở phào nhẹ nhõm trong nháy mắt. Vừa khéo cô còn hai tờ chưa làm xong.
Nhưng Dương Húc và Hà Minh Việt lại rất thảm, cả hai tên lỏi đời này vốn không làm gì, cũng không để ý đến mấy hình phạt như đến phòng phát thanh đứng đọc bản kiểm điểm.
Mặc dù chủ nhiệm lớp đã đưa ra yêu cầu thoải mái hơn, nhưng vừa nói xong, trong nháy mắt có chừng mười người bên trong phòng học vẫn đi ra ngoài. Khiến chủ nhiệm lớp tức giận vô cùng, dõng dọc giáo dục tư tưởng cho học một lúc trong tiết học.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!