Dịp tết năm nay, Hứa Bảo Như có hai ngày nghỉ đông chưa nghỉ, nên gộp cả vào kì nghỉ tết âm lịch.
Đúng hai ngày đó thì Thẩm Độ phải đi công tác, Hứa Bảo Như ở nhà một mình cũng buồn chán, nên dứt khoát đưa Lạc Lạc trở về thành phố S trước.
Cô về nhà nhưng không nói trước với ba mẹ, đột nhiên về như thế, còn mang theo một chú chó nhỏ, quả thật khiến ba mẹ cô sợ hết hồn.
Lúc ấy cô nhấn chuông cửa xong, lập trức trốn ra sau cửa, ba Hứa vừa mở cửa ra, thì thấy một chú chó nhỏ trước cửa, ông hơi sững sốt, quay đầu nói với vợ: "Sao lại là một con chó nhỏ?"
Không đợi mẹ Hứa từ trong đi ra, Hứa Bảo Như đã không nhịn cười nổi nữa, cô đi ra từ sau cánh cửa, ôm lấy chó nhỏ, "Ba, là của con."
Ba Hứa thấy con gái về, vừa bất ngờ vừa vui mừng, ông cười thoải mái, "Con bé này, về nhà sao không nói trước một tiếng chứ."
Ông vừa nói, vừa vội vàng để con gái vào nhà trước, Hứa Bảo Như ôm chó nhỏ thay giày đi vào nhà, nói: "Con vốn định giao thừa mới về, nhưng con có hai ngày nghỉ đông chưa nghỉ, nên được nghỉ sớm hai ngày, con về trước luôn."
Ba Hứa hỏi: "Thẩm Độ đâu rồi?"
Hứa Bảo Như nói: "Thẩm Độ đi công tác rồi ạ, có lẽ phải đến giao thừa anh ấy mới có thể về được."
Mẹ Hứa ở trên lầu nghe động tĩnh, xuống lầu thì thấy con gái về. Về thì về, trong ngực còn ôm thêm một chú chó nhỏ, bà kinh ngạc nói: "Con chó nhỏ này ở đây ra đây?"
Hứa Bảo Như cười, nói: "Con nuôi đó."
Mẹ Hứa không quá thích động vật nhỏ, nhíu mày, "Con nhóc này, chuyện nuôi chó lớn như vậy cũng không nói với ba mẹ một tiếng."
Hứa Bảo Như ôm chó nhỏ tới ghế sofa ngồi, nói: "Con cũng không phải là con nít nữa, nuôi một chú chó nhỏ còn phải nói với ba mẹ nữa."
Mẹ Hứa hỏi: "Vậy con đã thương lượng với Thẩm Độ chưa?"
Hứa Bảo Như nói: "Thương lượng rồi mà. Thẩm Độ nuôi cùng con."
Mẹ Hứa nói: "Mẹ thấy Thẩm Độ quá nuông chiều con, bây giờ con mà muốn lên trời hái trăng, chắc thằng bé cũng làm cho con mất."
Hứa Bảo Như không nhịn được cười, "Mẹ, mẹ phóng đại quá rồi, sao em lại muốn lên trời hái trăng được chứ."
Mẹ Hứa cũng cười, nói: "Từ nhỏ con đã tinh quái như vậy, ai biết được trong đầu đang suy nghĩ gì."
Hứa Bảo Như cười, lúc này mới nghiêm túc nói với mẹ: "Mẹ, chú chó nhỏ này là chó hoang, nó rất đáng thương, mới mấy tháng tuổi đã bị vứt trên đường, bị người ta ngược đãi, chân bị đánh gãy, mỗi ngày đều tìm rác trên đường để ăn. Thời điểm con với Thẩm Độ gặp nó, nó đang rúc người dưới gầm xe của Thẩm Độ, vô cùng sợ người lạ."
Ba Hứa nghe vậy thì không đành lòng, "Vậy là phải cứu, ngày mùa đông rất lạnh, ở bên ngoài rất khó chịu đựng được."
Hứa Bảo Như gật đầu, đau lòng sờ đầu của chó nhỏ. Chú ta nhẹ nhàng lắc lắc cái đuôi, rất ngoan ngoãn.
Lúc này mẹ Hứa cuối cùng cũng đổi cái nhìn về chú chó nhỏ Hứa Bảo Như đang ôm, nói: "Chú chó nhỏ này trông rất sợ người đấy."
Hứa Bảo Như nói: "Bây giờ tốt hơn nhiều rồi. Nó rất ngoan, không nghịch ngợm chút nào đâu."
Mẹ Hứa hỏi: "Tên gì vậy?"
Hứa Bảo Như cười nói: "Thẩm Lạc Lạc."
Mẹ Hứa nghe vậy thì cảm thấy không đúng, nhẹ nhàng trách Hứa Bảo Như một câu, "Sao lại là họ Thẩm?"
Hứa Bảo Như cười, nói: "Con là mẹ nó, Thẩm Độ là ba nó, không phải họ Thẩm thì là họ gì ạ."
Mẹ Hứa nghe thấy rất hoang đường, nhưng lại không tìm ra được chỗ sơ hở, cuối cùng chỉ đồng ý nói, "Được rồi, Thẩm Độ nuông chiều con quá, mẹ mặc kệ hai vợ chồng trẻ các con."
Hứa Bảo Như vốn cho là mẹ mình không thích chó nhỏ, ai ngờ buổi chiều cô cùng mẹ Thẩm Độ ra ngoài dạo phố, ăn bữa tối, đến tối khi về nhà, thì thấy mẹ kêu Lạc Lạc bảo bối, Lạc Lạc bảo bối.
Ban đêm Hứa Bảo Như muốn ôm Lạc Lạc về phòng mình ngủ, mẹ cô còn không vui, cùng ba ôm chó nhỏ vào phòng ngủ của họ.
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!