Ngày đó là sinh nhật của Hứa Bảo Như. Sinh nhật hằng năm của cô diễn ra rất đơn giản, một ngày trước sinh nhật sẽ tụ tập ăn một bữa với bạn, ngày chính thì sẽ tổ chức cùng người nhà và Thẩm Độ.
Năm nay vẫn theo quy tắc cũ, nhưng vì đúng lúc cuối tuần này cô phải về nhà, nên hẹn bạn tụ tập tại quê.
Thẩm Độ vốn muốn trở về cùng cô, nhưng anh tạm thời có một công việc rất quan trọng phải đi công tác mấy ngày, có lẽ phải đến ngày sinh nhật của cô mới có thể trở về, nên Hứa Bảo Như định về nhà chờ anh.
Tối thứ sáu hôm đó, cô ở nhà làm việc xong thì đi tắm trước, tắm xong đi ra mới bắt đầu thu dọn hành lí.
Thời điểm Thẩm Độ gọi điện thoại về, Hứa Bảo Như đang ngồi xếp bằng trên giường gấp quần áo, cô thấy Thẩm Độ gọi điện thoại tới, lập tức cười, nằm dài ra giường nhận điện thoại, cười tít mắt, "Thẩm Độ, anh đang làm gì vậy?"
Đầu bên kia điện thoại, Thẩm Độ mới vừa kết thúc công việc trở về khách sạn, vừa về đến nơi đã gọi điện thoại cho Hứa Bảo Như, ngồi trên ghế sofa, ngay cả quần áo còn chưa thay ra, nghe thấy giọng nói của Hứa Bảo Như thì cười, thấp giọng nói: "Mới về khách sạn, còn em? Đang làm gì vậy?"
Hứa Bảo Như cầm điện thoại trở mình, cười tít mắt, nói: "Đang thu dọn hành lí, sáng mai em phải lên máy bay mà."
Thẩm Độ nói: "Vậy hôm nay em đi ngủ sớm chút, sáng sớm ngày mai anh bảo chú Lý tới đưa em ra sân bay."
Hứa Bảo Như cười, ngoan ngoãn nói: "Em biết rồi."
Thẩm Độ vẫn chưa yên tâm, lại dặn dò cô, "Ngày mai trước khi lên máy bay thì gửi tin nhắn cho anh, về đến nhà cũng phải gửi tin nhắn cho anh."
Khóe miệng Hứa Bảo Như cong cong, trong lòng tràn đầy ngọt ngào, ngoan ngoãn nói: "Em biết rồi mà, anh yên tâm đi."
Thẩm Độ nói: "Anh không yên tâm được."
Thẩm Độ đi công tác hôm thứ tư, rõ ràng mới chỉ hai ngày, nhưng dường như đã rất lâu rồi không gặp Hứa Bảo Như, chỉ có anh mới biết, anh nhớ cô ngốc nhỏ ở nhà kia bao nhiêu.
Hứa Bảo Như chờ mãi không nghe Thẩm Độ nói chuyện nữa, khóe miệng cô cong lên, mắt nhìn về phía đèn đầu giường, nhỏ giọng hỏi: "Thẩm Độ, có phải anh nhớ em không?"
Thẩm Độ không lên tiếng trong một lúc, hồi lâu, mới đáp tiếng "ừ" rất thành thật.
Trong lòng Hứa Bảo Như vô cùng ngọt ngào, nhỏ giọng nói: "Em cũng nhớ anh."
Thẩm Độ nghe Hứa Bảo Như nói cũng nhớ mình, cuối cùng trong mắt cũng xuất hiện ý cười, nói: "Sáng ngày mốt anh về."
Hứa Bảo Như vui vẻ ừ một tiếng, "Em chờ anh."
__
Sáng sớm ngày hôm sau, Hứa Bảo Như lên máy bay, về đến nhà vẫn chưa tới chín giờ, sau khi cô kéo vali hành lí vào nhất, mẹ còn đang chuẩn bị bữa sáng, thấy cô về thì sợ hết hồn, sau sự kinh sợ thì lại là sự kinh hỉ, bà vui vẻ đi tới, "Con nhóc này, không phải con nói ngày mai mới về à?"
Mẹ vừa nói vừa kéo vali hành lí để bên cạnh cửa giúp cô, Hứa Bảo Như vừa đổi giày vừa cười nói: "Không phải con muốn cho hai người một sự kinh sự đó sao."
Ba Hứa ở trên lầu nghe động tĩnh bên dưới, cũng đi xuống, thấy con gái về, vui vẻ hỏi: "Sao chỉ có mình con về vậy? Con rể của ba đâu?"
Hứa Bảo Như cười, nói: "Con rể của ba đi công tác rồi ạ, ngày mai mới về."
Mẹ Hứa vui vô cùng, hỏi: "Ăn sáng chưa? Trong nồi có nấu sủi cảo đấy."
Hứa Bảo Như nói: "Con chưa ăn, định để về nhà ăn luôn."
Mẹ Hứa cười, nói: "Vậy con đi rửa tay trước đi, ăn ngay thôi."
"Được ạ." Hứa Bảo Như cười vừa ngoan vừa ngọt, đáp một tiếng, nói: "Con mang vali hành lí lên trước."
Hứa Bảo Như không mang theo nhiều đồ, vali hành lí không nặng, cô mang vali về phòng, sạc pin cho điện thoại rồi lập tức gửi tin nhắn cho Thẩm Độ: "Bảo bối ơi em về đến nhà rồi."
Đầu bên kia điện thoại, Thẩm Độ vừa kết thúc cuộc họp sáng, mới đi ra khỏi phòng họp thì nhận được tin nhắn của Hứa Bảo Như, anh cầm điện thoại lên nhìn thử, khóe miệng không tự chủ cong lên, trả lời cô, "Gọi anh là gì?"
Hứa Bảo Như: "Bảo bối."
Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!