Chương 50: (Vô Đề)

Hứa Bảo Như và Thẩm Độ về đến nhà, thời gian đã gần mười hai giờ.

Buổi sáng Hứa Bảo Như đặt bánh sinh nhật, buổi chiều tranh thủ lúc Thẩm Độ ra ngoài, cô đã đi lấy bánh, cất trong tủ lạnh.

Lúc Thẩm Độ đến phòng tắm tắm rửa, cô liền lấy bánh sinh nhật ra, mở hộp ra đặt lên bàn bếp, sau đó đi tắt đèn ở phòng khách.

Đèn phòng khách tắt đi, trong phòng ngủ cũng không mở đèn, toàn bộ căn nhà tối đen.

Lúc Thẩm Độ tắm xong đi ra, chỉ thấy phòng khách đã bị tắt đèn, trong nhà rất tối.

Anh định mở đèn trong phòng tắm lên lại theo bản năng, kết quả còn chưa kịp mở, không biết Hứa Bảo Như từ đâu chạy đến, đứng sau lưng che mắt anh lại.

Hai bàn tay nhỏ bé mềm mại bao phủ đôi mắt anh, dù Thẩm Độ không nhìn thấy được, nhưng ngửi được hương thơm, cũng biết là Hứa Bảo Như.

Anh giơ tay lên cầm tay Hứa Bảo Như, thấp giọng nói: "Lại nghịch gì đây?"

Hứa Bảo Như mỉm cười đôi mắt cong cong, cô che mắt Thẩm Độ, nói: "Anh khoan để ý đến đã, đi với em trước."

Thẩm Độ không biết Hứa Bảo Như lại bày trò gì, anh không kiềm được mà cười, dứt khoát đút hai tay vào túi, để mặc cô che mắt mình, dẫn anh đi về phía trước.

Hứa Bảo Như để Thẩm Độ ngồi xuống ghế sofa, vẫn không chịu bỏ tay khỏi mắt anh, nói: "Em không cho anh mở mắt đâu đấy, anh không được mở mắt nha."

Thẩm Độ cười, "Ừ."

Hứa Bảo Như không yên tâm, còn nghiêng đầu nhìn thử, chắc chắn Thẩm Độ không mở mắt, mới chậm rãi bỏ tay bịt mắt anh ra.

Cô ngồi xổm xuống trước ghế sofa, mò tìm một cây nén, vừa tìm bật lừa vừa ngẩng đầu nhìn Thẩm Độ, nhắc nhở anh, "Không được mở mắt đó."

Thẩm Độ cũng cười, "Hứa Bảo Như, em lại bày trò gì?"

"Một hồi anh sẽ biết thôi, dù sao anh cũng không được mở mắt." Hứa Bảo Như vừa nói vừa đứng dậy đi vào phòng bếp, cô đứng trong bếp đốt nến, còn không quên quay đầu nói: "Anh không được nhìn lén đâu nha."

Khóe môi Thẩm Độ cong lên nở nụ cười. Anh không nhin trộm, cũng có thể đoán được Hứa Bảo Như muốn làm gì.

Nhưng anh không nhìn, dứt khoát nhắm mắt lại, dựa lưng ra thành ghế sofa, tay phải khoác lên tay vịn của ghế, ngón trỏ và ngón giữa gõ nhẹ trên tay vịn, chờ xem Hứa Bảo Như muốn làm gì.

Trong chốc lát, Hứa Bảo Như đã cắm nến vào bánh kem xong, bưng bánh đi ra khỏi phòng bếp.

Hai tay cô bưng chiếc bánh sinh nhật được cắm nến, ánh nến chập chờn chiếu lên gò má cô, khiến cô càng trở nên xinh đẹp, đôi mắt chớp chớp, vừa xinh vừa đáng yêu.

Cô vừa bưng bánh kem tới, vừa quan sát Thẩm Độ, hỏi: "Anh không nhìn lén đó chứ?"

Lần này Thẩm Độ thật sự không nhịn cười được nữa.

Anh không nhìn lén, nhưng cho dù có nhắm mắt, cũng có thể cảm giác được ánh nến chập chờn.

Nhưng anh không phá bỏ bậc thang đi xuống của cô gái ngốc này, nín cười, ừ một tiếng, nói: "Không thấy. Em đang làm gì vậy?"

Hứa Bảo Như cười một tiếng, cô đặt bánh sinh nhật lên bàn trà nhỏ trước mặt Thẩm Độ, sau đó mới đứng dậy nhìn anh, cúi người, còn đưa tay quơ quơ trước mặt Thẩm Độ, kết quả lại bị anh cầm tay, kéo thẳng cô vào trong ngực mình, anh ôm eo cô, cúi đầu hôn một cái.

Hứa Bảo Như bất ngờ được anh hôn, phát ra một tiếng "ưm", sau đó mới phản ứng được.

Cô dứt khoát nhắm mắt lại, tay vòng qua eo Thẩm Độ, để anh hôn mình một hồi, mới buông cô ra.

Lúc hai người tách ra, Hứa Bảo Như nhìn Thẩm Độ, chớp chớp mắt, "Anh biết em đang làm gì à?"

Thẩm Độ nhìn cô, trong mắt chứa đầy ý cười, "Ừ, ánh nến chói mắt quá."

Hứa Bảo Như hừ một tiếng rồi bật cười, biết thì biết vậy.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!