Chương 45: (Vô Đề)

Lúc trước Thẩm Độ đã đồng ý với Hứa Bảo Như, chờ khi đi học lại, sẽ giành ra thời gian đưa cô về thăm trường cấp ba. Vì cô gái ngốc này muốn ăn quán xào ở bên ngoài trường học.

Ai ngờ sau khi khai giảng vẫn bận rộn, mãi đến trung tuần tháng tư mới có chút thời gian rảnh.

Lần này hai người về rất đột ngột, ngày đó là thứ năm, Hứa Bảo Như học xong thì đến tìm Thẩm Độ cùng ăn cơm tối, kết quả đi cả một vòng bên ngoài trường, Hứa Bảo Như cũng không nghĩ ra muốn ăn món gì.

Cô bỗng nhiên nhớ đến mấy món xào bên ngoài trường học cấp ba, còn có khoai tây chiên, bánh rán trái cây, còn có dừa và trà sữa khiến cô thèm vô cùng.

Vì vậy cô nói với vẻ vô cùng đáng thương: "Em nhớ mấy món xào bên ngoài Nhất Trung quá, mao huyết vượng [1], thịt bò luộc, đậu hủ ma bà, một bữa em có thể ăn được hai chén cơm đó."

[1] mao huyết vượng () là một món ăn có nguồn gốc từ Tứ Xuyên, nổi tiếng bởi hương vị cay nồng và thơm. Món này được chế biến từ tiết vịt tươi, lươn, dạ dày bò, xúc xích heo, giá đỗ,....

Thẩm Độ cười, hỏi cô: "Vậy có muốn về đó không?"

Hứa Bảo Như ngây người, cô chớp chớp mắt, nhìn Thẩm Độ, "Bây giờ hả?"

Thẩm Độ ừ một tiếng, hỏi: "Em muốn về không?"

"Anh không nói đùa đó chứ?" Hứa Bảo Như cho là Thẩm Độ đang nói đùa với mình, dù sao cũng không có kế hoạch gì, hơn nữa bây giờ đã là sáu giờ tối, thật sự có thể về sao?

Nhưng Thẩm Độ chỉ hỏi cô một câu, muốn về không?

Cô gật đầu tán thành. Muốn về chứ, dĩ nhiên là muốn về!

Sau đó Thẩm Độ không nói gì, lấy điện thoại ra mua vé máy bay trở về thành phố S vào chín giờ tối nay.

Mười một giờ rưỡi tối, máy bay hạ cánh xuống sân bay thành phố S đúng giờ.

Từ sân bay đi ra, Hứa Bảo Như không kiềm nén nổi sự hưng phấn của mình, cả một đường đều kéo tay Thẩm Độ, vui vẻ nói: "Trời ơi, chúng ta đã thật sự về rồi!"

Hai tiếng rưỡi trước, họ vẫn còn ở thành phố S, hai tiếng rưỡi sau, lại thật sự quay về nhà. Không có bất kì kế hoạch gì, không có hành lí, cũng không mang theo cái gì, chỉ mang theo điện thoại và chiếc thẻ căn cước rồi đi mà thôi.

Kiểu nói đi là đi đầy bất ngờ này khiến Hứa Bảo Như vừa hưng phấn lại vừa hào hứng, cô hỏi Thẩm Độ: "Bây giờ chúng ta về trường học, các quán cơm bên ngoài trường đều đóng cửa rồi đúng không anh?"

Thẩm Độ ừ một tiếng, "Đúng vậy. Nên chúng ta chỉ có thể quay về vào sáng mai thôi."

Hứa Bảo Như lại hỏi: "Vậy bây giờ chúng ta đi đâu? Về nhà ạ?"

Thẩm Độ nhìn cô, trong mắt mang theo ý cười, nói: "Bây giờ em muốn về gặp người lớn với anh, anh sẽ không có ý kiến gì."

Hứa Bảo Như hơi sững sốt, sau đó mới phản ứng lại được.

Đúng rồi, hôm nay cũng không phải là ngày lễ gì, cô và Thẩm Độ đột nhiên cùng nhau về nhà vào lúc muộn như vậy, đoán chừng sẽ hù chết ba mẹ cô mất.

Thẩm Độ hơi cúi đầu, hỏi cô với đôi mắt tràn đầy ý cười: "Thế nào? Muốn về ngả bài không?"

Hứa Bảo Như vội vàng lắc đầu, "Nghĩ lại chút thì quá đột ngột, em chưa có chuẩn bị gì cả."

Thẩm Độ nhíu mày, "Cái này có gì mà phải chuẩn bị?"

Hứa Bảo Như nói: "Dĩ nhiên là phải chuẩn bị rồi, em lo lắm."

Thẩm Độ nhìn Hứa Bảo Như, không nhịn được cười, anh giơ tay lên xoa đầu cô, "Em lo cái gì? Đây cũng không phải lần đầu tiên mẹ anh gặp em đâu."

Dù sao Hứa Bảo Như cũng không chịu về nhà, cô kéo tay Thẩm Độ đi đến phía trước đón xe, nói: "Hay là chúng ta đến khách sạn đi, chúng ta chỉ âm thầm quay về ăn một bữa cơm thôi, đừng nói cho người nhà biết."

__

Từ sân bay đón xe đi đén thành phố, lại mất hơn nửa giờ, vào khách sạn làm xong thủ tục nhận phòng thì đã hơn mười hai giờ khuya.

Nội dung chương bạn đang xem bị thiếu. Vui lòng truy cập website https://truyenabc.com để xem nội dung đầy đủ. Cảm ơn bạn đọc!